MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTôi Yêu Người Nhỏ Hơn, Và Cậu Ấy Luôn Khiến Tôi Mềm LòngChương 2: Sao người khác đều chào em là chị, còn cậu ta thì không?

Tôi Yêu Người Nhỏ Hơn, Và Cậu Ấy Luôn Khiến Tôi Mềm Lòng

Chương 2: Sao người khác đều chào em là chị, còn cậu ta thì không?

2,780 từ · ~14 phút đọc

“Đứa nhỏ Trần Lâm này tương đối khắc khổ, nó là sinh viên đầu tiên trong núi, hàng năm đều lấy được hỏng bổng, năm trước cầm tiền thưởng về đặt mua rất nhiều quà tết cho thôn chúng tôi, còn mời thầy cô giáo vào trong núi dạy học…”

Trưởng thôn bô bô cất lời khen một hồi, hết khen Trần Lâm xong lại đi khen đến Hàng Cẩm, nói ánh mắt của cô rất tốt, nhân phẩm con người lại càng tốt hơn, cũng nói rằng cô là người duy nhất có thể quay lại thăm họ sau ngần ấy năm.

Hàng Cẩm lau tay xong đặt giấy lên bàn, lúc Trần Lâm rút điện thoại về, thuận tay đem chiếc khăn giấy kia ném vào thùng rác.

Hàng Cẩm nhìn chằm chằm thùng rác, nhớ đến hình ảnh nào đó vào hai năm trước, lông mày cô nhẹ nhíu lại, trưởng thôn thấy vậy lại cho rằng ông nói nhiều quá, làm phiền đến Hàng Cẩm, ngậm miệng, mời Hàng Cẩm cắn hạt dưa, bảo Trần Lâm đi pha ấm trà.

Nửa tiếng trước, nước đã được Trần Lâm gánh về từ trên núi, cho dù ngâm trong ấm trà đã cũ kỹ, cũng khó giấu được hương vị thơm ngọt, mát lành tinh khiết.

Lục Vận Phục uống liền mấy chén, khen câu: “Trà còn rất ngọt.”

Vị ngọt tự nhiên không phải do trà, mà là nước suối trên núi.

Ngoài cửa ríu rít, một nhóm thôn phụ ầm ĩ nhốn nháo, trưởng thôn định đi ra ngoài nhắc nhở dẹp loạn, vậy mà lý do là mấy thôn phụ nghe nói Hàng Cẩm là người làm từ thiện đã giúp đỡ Trần Lâm, ồn ào nói muốn nhờ cô giúp đỡ mấy đứa trẻ nhà mình, họ dẫn mấy đứa con đến đây, có một người nhốn nháo, những người khác cũng sôi nổi theo, bắt mấy đứa trẻ từ trường học trong núi trở về, ngồi ở cửa muốn Hàng Cẩm ra gặp một lần, xin cô hãy phát lòng từ bi giúp đỡ con nhà mình một chút.

Trưởng thôn gân cổ quát nửa ngày cũng chả ai nghe lời ông nói, cho tới khi có xe tải trở đồ đạc đến đây, lúc này trò hề này mới dừng lại được.

Đồ vật đã đến, Hàng Cẩm đứng dậy muốn đi ra ngoài, Lục Vận Phục ngăn cô lại, hạ giọng nói thầm:

” Chưa nghe bao giờ à, vùng khỉ ho cò gáy toàn điêu dân, em đi ra cửa sau.”

Vừa rồi gần như Lục Vận Phục đã nghe thấy lý do ồn ào ngoài cửa, chỉ sợ Hàng Cẩm vừa đi ra đã bị mấy thôn phụ kia làm thịt.

Hàng Cẩm không để bụng chuyện này, đúng là mấy năm nay chưa từng gặp phải người hoặc vật gì làm cho mình quá sợ hãi, vì vậy ý muốn bảo vệ này của Lục vận Phục làm cho cô thấy hơi phản cảm, nói một câu trào phúng lạnh lùng:

“Anh nên tự lo cho mình thì hơn.”

Quả nhiên, Lục Vận Phục vừa đi ra ngoài, hai mắt của mấy thôn phụ kia đã nhìn chăm chú vào mặt anh ta, như đang ngắm nhìn một giống loài quý hiếm nào đó, không ngừng đánh giá săm soi từ trên xuống dưới nhìn đến mức Lục Vận Phục dựng tóc gáy lạnh cả sống lưng, anh ta vẫy vẫy tay, như vẫy gọi vệ sĩ đến bảo vệ mình.

Hai anh em Ninh Huy và Ninh Tân liếc nhìn anh ta, không hẹn mà cùng “Xuy” một tiếng.

Lục Vận Phục muốn chửi tục còn chưa ra khỏi miệng, đã thấy Hàng Cẩm đi ra, lại sửa lời nói:

“Hai người thay tôi bảo vệ Hàng đại tiểu thư cho tốt.”

Ninh Huy Ninh Tân lại cùng thống nhất “Ha” một tiếng.

Mẹ nó, Lục Vận Phục nhấc chân lên muốn đá, nhưng ngại vì mấy thôn phụ vẫn còn đang nhìn chằm chặp vào mình, anh ta đành nhẫn nhịn, phải làm cho mình có vẻ phong độ, giả vờ cười cười, trong miệng lại nghiến răng nghiến lợi nói:

“Nhìn thấy không, ánh mắt mấy bà già này như sắp ăn tươi nuốt sống tôi, lát nữa chú ý cẩn thận vào, đừng để phụ nữ đến gần tôi, ngoại trừ Hàng Cẩm.”

Ninh Huy thành thật nói: “Trừ khi Hàng tiểu thư nghĩ quẩn trong lòng mới muốn đến gần cậu.”

Ninh Tân gật đầu: “Anh, đừng kích thích anh ấy.”

Lục Vận Phục: “……”

* Chắc chắn anh Lục là cây hài của chuyện rồi =))

Hàng Cẩm không để ý tới bọn họ, đi ra ngoài gặp trợ lý, sau đó đón mấy người công nhân dỡ đồ xuống.

Trưởng thôn vừa thấy đồ dùng đến, đã biết đó là đồ vật để phát cho học sinh, ông chạy nhanh dẫn mấy người Hàng Cẩm đi đến trường học trên núi.

Với sự hỗ trợ tài chính, ngôi trường tiểu học miền núi đổ nát cách đây chín năm đã thay đổi diện mạo, ba phòng học mới cũng như ký túc xá dành cho giáo viên và một căng tin đơn giản. Bức tường bên ngoài được khoanh tròn lại làm sân bóng rổ, khung sắt đã sớm rỉ sắt, dường như lớp cỏ trên mặt đất cũng đã mòn, lá cờ đỏ năm sao nhìn từ xa đã có vài vết rách.

“Hàng Cẩm, người kia là học sinh mà em giúp đỡ à?”

Cuối cùng Lục Vận Phục cũng có cơ hội hỏi Hàng Cẩm:

“Quan hệ giữa hai người không tốt sao? Sao người khác đều chào em là chị, còn cậu ta thì không?”

“Không biết.”

Hàng Cẩm sờ sờ bức tường, một lớp vôi đã bong tróc, cô nắn rồi vuốt vuốt ở lòng bàn tay, quay đầu nhìn lại đã thấy bóng dáng của Trần Lâm trong đám đông, cậu yên lặng đi phía sau cùng, trong tay là đồ vật vừa dỡ từ trên xe xuống, một thùng rất to, ôm vào ngực còn qua cả mặt cậu, nhưng chân bước đi vẫn vững vàng, sống lưng cao lớn thẳng tắp.

“Vậy vì sao em lại giúp cậu ta?” Lục Vận Phục hỏi: “Vì cậu ta đẹp trai?”

“Không phải.” Hàng Cẩm thu tầm mắt về: “Tùy ý chọn.”

Nói là tùy ý chọn, nhưng cũng không hoàn toàn tùy tiện như vậy.

Chín năm trước, lần đầu tiên Hàng Cẩm tới đây, Trần Lâm cũng không giống những đứa trẻ khác kéo cô gọi chị, cậu chỉ đứng ở một chỗ xa nhất, dùng ánh mắt vừa phòng bị lại tò mò quan sát đánh giá cô, thẳng cho tới khi cô chỉ vào cậu rồi nói về phía trợ lý:

“Cậu ta đi.”

Chín năm trước trường tiểu học trên núi không có học sinh, mấy người miền núi nuôi gà vịt ngỗng heo ở bên trong, bảo mấy đứa trẻ sáu bảy tuổi đến dọn dẹp và cho chúng ăn.

Lúc Hàng Cẩm đến đây lần đầu tiên, những gì cô nhìn thấy là mấy đứa trẻ đang ôm heo nói chuyện với nhau, trong chuồng lợn có mùi hôi thối bốc lên, nhưng mấy đứa trẻ đều không cảm thấy gì, trên tay không biết dính bùn hay phân, gương mặt nhỏ dơ dáy đến không nhìn rõ mặt.

Theo lời trưởng thôn nói, mười mấy năm trước có một vị đại gia đi chơi ngang qua đây, thấy những đứa trẻ ở đây chỉ mới bảy, tám tuổi mà đã có thể chăn cừu, chẻ củi nấu cơm, nên ông cảm thấy rất đáng thương, vì vậy đã vung tay chi một khoản tiền, bảo trưởng thôn tìm người xây một trường tiểu học, để mấy đứa trẻ đó được đến trường đi học.

Ông nói trẻ em chính là hy vọng, sẽ thay đổi toàn bộ núi Sùng.

Trường tiểu học núi Sùng được thành lập nhưng rất ít học sinh đến trường, bọn trẻ không phải vội về đi kiếm củi thì bận đi cắt cỏ đem về cho cừu ăn, dần dà, trường tiểu học này đành bỏ hoang, cuối cùng thành nơi mấy người trên núi nuôi gia cầm.

Ngày nay, ngôi trường tiểu học trên núi từng bị bỏ hoang này tràn ngập tiếng đọc sách đầy năng lượng. Giọng nói lanh lảnh của những đứa trẻ xuyên qua các bức tường và vang vọng khắp núi rừng, Hàng Cẩm yên lặng lắng nghe, chờ cho đến lúc tiếng chuông báo tan học vang lên, lúc này mới nhấc chân đi vào.

Tất cả học sinh trong ba phòng học đều chạy ra ngoài. Tổng cộng có 154 học sinh, 144 nam sinh và 10 nữ sinh.

Trợ lý phân phát vật tư và đồ dùng học tập dựa trên bảng điểm danh, bao gồm đồng phục và giày học sinh theo yêu cầu, cũng như cặp sách, sách vở và bút màu. Mười học sinh đứng đầu dựa trên điểm kiểm tra cũng sẽ nhận được phần khen thưởng tiền mặt là 500 nhân dân tệ.

Sau khi nhận đồ đạc xong, bọn trẻ vui mừng cảm ơn về phía Hàng Cẩm. Cậu bé được thưởng lại càng vui vẻ nên nói năng cũng lắp bắp, cậu bước đến gần Hàng Cẩm, liên tục gọi ” Chị, chị”, còn muốn đưa tay đến ôm cô, nhưng động tác dè dặt cẩn thận, chắc lo lắng trên người mình hơi bẩn, cảm thấy khí chất của Hàng Cẩm quá mạnh mẽ, nên cũng không dám lại gần.

Bàn tay Hàng Cẩm đặt lên đầu cậu bé, nhẹ nhàng vỗ vỗ: “Đi đi.”

“Cảm ơn chị ạ!” Mặt cậu bé đỏ lên, cười tươi chạy đi.

Lục Vận Phục thò đầu qua, lời nói chua lòm:

“Không phải chứ, tôi nói em già trẻ đều được, nhỏ như vậy mà cũng không tha.”

Hàng Cẩm không để ý đến anh ta, quay đầu lấy chai nước từ trợ lý đưa đến, ngửa đầu uống hai ngụm, liếc qua nhìn thấy Trần Lâm đang ôm thùng giấy nhìn mình, chạm phải ánh mắt cô, cậu lại rời tầm mắt, ôm thùng giấy đi theo công nhân đi về phía sau.

“Vài hôm trước, ba của Trần Lâm bị gãy chân trong lúc đang làm việc, mấy ngày nay cậu ấy mới về chăm sóc.”

Trợ lý do dự nói: “Em đoán là… cậu ấy không biết chị muốn đến đây.”

Hàng Cẩm “Ừm” một tiếng, ném chai nước vào ngực trợ lý, xoay người đi vào trong phòng học.

Các giáo viên được thuê từ bên ngoài lần lượt rời đi, những người cuối cùng còn lại là một vài sinh viên đại học đến dạy, hai nam một nữ, cùng trường và cùng lớp, chắc hẳn họ rất ít khi nhìn thấy người ở bên ngoài nên rất nhiệt tình. Khi thấy Hàng Cẩm đến, sau những lời chào hỏi ngắn gọn và nhiệt tình, nam sinh viên bắt đầu thể hiện tài năng của mình, thậm chí còn lấy đàn guitar ra chơi và muốn hát cho Hàng Cẩm nghe.

Lục Vận Phục dựa vào khung cửa ngoáy ngoáy lỗ tai: “Trình độ chỉ thế này, có thể làm cô ấy yêu thích được sao?”

Ninh Huy cũng dựa vào khung cửa: “Có cái gì còn hơn là không có gì, đâu như cậu, cái gì cũng không biết thì càng tệ.”

Ninh Tân gật đầu: “Ừm, cái gì cũng không biết.”

Lục Vận Phục: “……”

Mẹ kiếp.

“Mặc dù đại thiếu gia tôi cái gì cũng không biết, nhưng tôi có tiền.” Lục Vận Phục nhanh chóng lấy lại tự tin, sờ sờ vành tai mình.

Sau khi nam sinh đánh đàn xong, Lục Vận Phục vỗ tay vài cái lấy lệ, đi đến trước mặt Hàng Cẩm nói: “Trong lớp học có cảm giác hơi lạnh, muốn lắp điều hòa không? Hình như thiếu cả TV, mấy cái bàn cũng hơi cũ.”

“Được đấy, giao cho Lục thiếu gia sắp xếp.”

Hàng Cẩm cũng đang có quyết định này, thấy Lục Vận Phục muốn thể hiện, nên đem cơ hội này nhường lại cho anh ta, còn mình đi ra khỏi phòng học.

Ánh nắng giữa trưa ấm áp, cô tắm trong ánh nắng vàng nhìn về lũ trẻ phía xa xa, chúng tụ tập thành tốp năm tốp ba đang chơi trò chơi. Bên kia, trưởng thôn bảo một thôn phụ trên núi xuống xào rau nấu cơm, mấy đứa trẻ tự giác nhặt củi từ bên ngoài mang về, dọc đường tiếng cười đùa không ngừng.

Trợ lý cầm bánh mì lại đưa vào tay Hàng Cẩm, cô không ăn, vẫy tay gọi mấy đứa đến, lấy bánh mì đưa cho mấy cô bé. Mấy cô bé hơi hướng nội thẹn thùng, cầm bánh mì nhỏ giọng nói:

“Cảm ơn chị ạ.”

Hàng Cẩm quay qua liếc nhìn trợ lý, trợ lý ngầm hiểu đi ra sau lấy một vali hành lý, bên trong là đồ dùng cho mấy cô gái đến kỳ kinh nguyệt, đường đỏ, miếng dán ấm, còn có quần lót cùng băng vệ sinh, cùng ít thuốc cảm cúm và thuốc giảm đau.

“Quan tâm đến các em gái như vậy?” Lục Vận Phục lặng lẽ bước ra khỏi lớp học, đi đến bên cạnh Hàng Cẩm, giơ ngón tay cái lên khen tặng:

“Hàng tổng đúng là người có tấm lòng nhân hậu.”

“Nếu đàn ông có thể sinh con, vậy tôi không ngại lần sau cấp một chút phúc lợi cho mấy đứa con trai.”

Lục Vận Phục nghẹn lại: “…… vậy không cần đâu.”

Ánh mặt trời quá ấm áp, không khí trong lành mang lại vẻ an nhàn tốt đẹp, Lục Vận Phục xoay người nhìn ngọn núi cao trên đỉnh đầu, hỏi Hàng Cẩm:

“Em leo núi này chưa?”

Hàng Cẩm quay đầu lại đưa mắt nhìn lên đỉnh núi: “Chín năm trước từng leo một lần.”

“Vậy hôm nay lại leo tiếp.”

Lục Vận Phục xoa tay hầm hè, đứng tại chỗ ra vẻ ra vẻ khởi động cho nóng người: “Đã nhiều năm tôi không leo núi rồi.”

Mấy năm rồi Hàng Cẩm cũng không đi leo núi, cô bảo trợ lý đi nói với trưởng thôn một câu, dẫn theo Lục Vận Phục leo lên núi, đường núi rất dốc, có nhiều đá cuội và đất lở. Trên đường đi, hai người đã leo lên hơn 20 phút, chỉ trong vòng vài phút, Lục Vận Phục mệt đến mức tê liệt, đứng trên một tảng đá rồi xua xua tay:

“Không được nữa, nghỉ một lát.”

Hàng Cẩm phớt lờ anh ta, mình tiếp tục bò lên trên, cô nghe thấy tiếng nước chảy róc rách từ xa, sau khi vượt qua tảng đá cao ba mét, cô nhìn thấy một dòng suối nhỏ trong vắt, có thể nhìn rõ được những viên đã cuội chìm dưới dòng nước mát.

Trần Lâm gánh hai thùng gỗ vừa được đổ đầy nước, cậu đóng nắp thùng lại cẩn thận tránh cho nước tràn ra ngoài, sau đó cho đòn gánh xuyên qua hai đầu dây thừng, người nửa ngồi xổm xuống dùng bả vai khởi động đòn gánh, đứng lên vững vàng gánh lên hai thùng nước suối đầy ắp.

Lúc đi ngang qua Hàng Cẩm, cậu rũ mắt xuống không nhìn vào cô, giọng nói trầm thấp:

“Chỗ này có rắn, cẩn thận một chút.”

Cậu bé nói khẩu âm vùng núi nặng cách đây chín năm giờ đây có thể nói được tiếng phổ thông tiêu chuẩn, thậm chí cách phát âm của cậu còn rõ ràng hơn.

Hang Cẩm tìm một tảng đá lớn sạch sẽ rồi ngồi xuống nghỉ ngơi. Gió núi thổi qua những cành cây xào xạc. Cô ngửa đầu nhìn lại, ánh mặt trời xuyên thấu qua những tán lá xanh rơi xuống, những tia sáng vỡ vụn chiếu vào trong mắt cô.

Không hiểu sao cô lại nhớ đến đôi mắt sáng như ánh mặt trời này vào hai năm trước.

Trong màn đêm đen nhánh, nam sinh cầm chiếc bánh sinh nhật bằng cả hai tay, vừa căng thẳng lại câu nệ đứng trước mặt cô, mím môi nói: “Sinh nhật vui vẻ, đây là bánh kem tôi tự làm, hi vọng chị thích.”

Đôi mắt cậu rất sáng, rực cháy như muốn thiêu đốt cả con người.

Hàng Cẩm đã quá hiểu loại ánh mắt này, cô đã tiếp xúc với đủ loại đàn ông, tất nhiên cũng nhìn ra được.

Cậu thích cô.

Cô nhận lấy bánh kem trong tay cậu, dưới ánh mắt cực kỳ vui sướng và tràn ngập mong chờ đó, xoay người ném vào thùng rác.

Cách xử lý giống hệt như cô thường đối xử với những người theo đuổi mình, chẳng qua, đối với Trần Lâm, cô còn tặng kèm một câu:

“Sau này không có việc gì, đừng xuất hiện trước mặt tôi.”