Khoảng 4h10 chiều, miền núi này có cơn mưa nhẹ, lượng mưa không nhiều nhưng đường núi sau cơn mưa lại tương đối nguy hiểm, tài xế bảo Hàng Cẩm nên ở trên núi một đêm, sáng mai sẽ đi.
Lục Vận Phục rất trân trọng mạng sống của mình, nên là người đầu tiên sẵn sàng ở lại.
Trưởng thôn nhiệt tình nhường chỗ ở cho Lục Vận Phục và Hàng Cẩm. Ông nghĩ hai người là người yêu, còn cười tủm tỉm nói những lời chúc phúc, Lục Vận Phục rất vui vẻ, lấy bao Hoàng Hạc Lâu từ trong xe ra tặng cho ông, bảo bao giờ đến lúc sẽ mời ông đến uống rượu mừng.
Hàng Cẩm liên tục đưa mắt nhìn cơn mưa phùn trên trời, hỏi Đằng Bình dự báo thời tiết sáng sớm mai.
Đằng Bình cho biết trước khi đến đây dự báo thời tiết không báo ở núi Sùng sẽ có mưa. Cậu ta vừa gọi điện đến đài khí tượng hỏi, được biết tối nay và sáng mai sẽ không có mưa lớn.
“Trên xe có túi ngủ, Hàng tổng, ở đây không có điều hòa, khả năng ban đêm sẽ lạnh.”
Đằng Bình hạ giọng: “Nếu không, lát nữa em đi tìm phòng ở nơi khác.”
Hàng Cẩm có thói quen sạch sẽ, còn rối loạn giấc ngủ, không phải chuyện quan trọng gì, nhưng hoàn cảnh nơi này, còn ở cùng Lục Vận Phục dưới một mái nhà, khẳng định sẽ không ngủ được.
“Nói sau.”
Hàng Cẩm đưa tay ra hứng một chút nước mưa rồi xoa xoa trên đầu ngón tay, cũng vào lúc này, cô thấy bóng dáng Trần Lâm đội mưa từ xa đến gần, hạt mưa như những sợi chỉ trắng xóa rơi xuống đỉnh đầu cậu, làm cho mái tóc xoăn bị tưới ướt sũng.
Lúc đi đến trước mặt Hàng Cẩm, cậu mới dừng lại lau nước mưa trên mặt, nhìn Hàng Cẩm nói:
“A Đa mời chị tới nhà ăn cơm, muốn chính mình cảm ơn, chân ông bị thương, không thể đến đây.”
A Đa là cách gọi vùng núi này, ý là ba cậu.
Hàng Cẩm còn chưa kịp trả lời, trưởng thôn đã nghe thấy chạy từ bên trong ra. Ông hỏi nhà Trần Lâm đã chuẩn bị món ăn gì, có muốn bắt một con gà về mổ không, hay bảo thím của Trần Lâm sang đó giúp đỡ, nói sợ cậu nấu không ăn được, lo Hàng Cẩm ăn uống không quen.
Lục Vận Phục đi theo ra ngoài, đứng bên cạnh Hàng Cẩm, nghiêng đầu hỏi Hàng Cẩm lát nữa sẽ ở gian phòng nào.
Nhà trưởng thôn có ba phòng, phòng phía đông là nơi ở của con trai ông. Tuy nhiên, vợ chồng con trai đi làm xa và mỗi năm chỉ về nhà một lần vào dịp Tết Nguyên đán. Đã lâu không có người ở, bụi bặm nhiều nên phải dọn dẹp, hai phòng còn lại cũng không có gì tốt hơn, thậm chí một phòng còn không có giường, một vài chiếc ghế dựa và một chiếc TV cũ.
“Tôi ngủ trên xe.”
Cửa hơi chật chội vì nhiều người, Hàng Cẩm bước ra ngoài vài bước, gió lạnh trên núi cũng luồn vào quần áo, vào lỗ chân lông, cô rùng mình vì lạnh, mày hơi nhíu lại, liếc nhìn Đằng Bình rồi nói:
“Lấy áo khoác tôi để trên xe..”
Đưa tầm mắt lại, lúc này mới chú ý đến Trần Lâm vẫn đứng ở ngoài cửa, gương mặt ướt nhẹp vì nước mưa càng đen tối hơn, ánh mắt thẳng thắn nhìn chằm chằm vào cô.
Đang đợi cô trả lời.
“Được, lát nữa tôi qua.”
Hàng Cẩm đã không gặp ba của Trần Lâm vào chín năm trước. Cô chỉ biết được từ trưởng thôn là ba cậu là người thật thà lương thiện, sinh được hai đứa con trai, tuy sống trong cảnh nghèo khó nhưng khá hạnh phúc.
Nhưng sau này, khi đứa con thứ hai được sáu tuổi, vô tình bị ngã xuống núi và bị chấn động não, từ đó trở thành một người bị thiểu năng trí tuệ. Mẹ của Trần Lâm thường tự trách mình không chăm sóc tốt cho con, đưa đi khám bệnh khắp nơi, nhưng vì không có nhiều tiền, bà lừa chồng mình mạo hiểm đi lên núi bắt rắn đi bán lấy tiền. Không may, bị rắn độc cắn vào cổ tay, tử vong tại chỗ.
Ngay từ đầu Trần Lâm cũng không đồng ý nhận hỗ trợ, bởi vì trong nhà còn phải chăm sóc cho đứa em trai nhỏ này.
Ba Trần ra ngoài làm công mấy năm nay, ở nhà đều do cậu vừa làm ba lại làm mẹ chăm sóc cho em, cũng may sau này trưởng thôn cũng tìm được người nhận việc khổ sở này, lúc này Trần Lâm mới yên tâm đi nơi khác đọc sách đi học.
Đằng Bình lấy áo khoác từ trong xe trở lại, tiện cầm luôn hai chiếc ô màu đen đến, một cái giơ lên đỉnh đầu Hàng Cẩm, một cái che cho mình.
“Đi đâu?” Lục Vận Phục cũng thuận thế chui xuống dưới ô, dựa lại gần Hàng Cẩm.
Hàng Cẩm liếc mắt nhìn Đằng Bình, Đằng Bình ngầm hiểu nên đem ô của mình nhường lại cho Lục Vận Phục, một chiếc kia vẫn cầm che trên đầu Hàng Cẩm, còn mình đứng ngoài trời mưa, mặc cho trời mưa ướt sũng cả người, cũng muốn bảo đảm khoảng cách an toàn cho Hàng Cẩm.
“Đi ăn cơm.” Sau khi Hàng Cẩm kéo dài khoảng cách ra khỏi Lục Vận Phục, lúc này mới mở miệng: “Đừng đi theo tôi.”
“Tại sao?” Lục Vận Phục hoài nghi nhìn Trần Lâm đang đi phía trước.
Hàng Cẩm không giải thích nhiều, chỉ phất phất tay.
Nếu cho Lục Vận Phục đi theo, chắc chắn lúc anh ta gặp ba của Trần Lâm, sẽ thương hại hoàn cảnh nhà họ nên kiểu gì cũng móc ra một bao lì xì màu đỏ. Tuy rằng cô không hiểu biết nhiều về Trần Lâm, nhưng cũng đã biết lòng tự trọng của người này rất cao, nếu không, cũng không chưa đi làm kiếm tiền mà đã hạch toán và trả lại mấy khoản mà cô đã ” Đầu tư” trong mấy năm qua.
Lục Vận Phục đứng yên tại chỗ, nhìn mấy người lần lượt rời đi dưới mưa, cau mày hỏi hai vệ sĩ bên cạnh:
“Không phải chứ, sao cô ấy lại bỏ tôi lại một mình để đến nhà thằng nhóc kia ăn tối? còn không cho đi theo, vì sao?”
Ninh Huy thành thật nói: “Chắc do thằng nhóc đó đẹp trai hơn cậu.”
Ninh Tân gật đầu: “Đúng.”
Mẹ nó, Lục Vận Phục tức giận đến nắm đấm cứng lại.
Nghĩ thầm, Trần Lâm là sinh viên mà Hàng Cẩm giúp đỡ, lại tưởng tượng đến tuổi tác hơn kém giữa hai người, bỗng nhiên anh ta lại cảm thấy không có gì phải lo lắng.
Con người Hàng Cẩm, lòng còn lạnh hơn cục đá.
Sao có thể sẽ thích loại hình đen thui đó được.
Hàng Cẩm vừa đến nhà Trần Lâm đã hắt xì hơi một cái.
Ba của Trần Lâm đang chống gậy đứng ở cửa, vừa nhìn thấy Hàng Cẩm, ông đã đặt cây gậy xuống muốn quỳ xuống lạy Hàng Cẩm:
“Người tốt, cô Hằng, cảm ơn cô. Cảm ơn cô đã đối với con trai tôi như vậy, nếu cô không đến thì giờ nó không có tiền đồ như vậy, nếu lúc trước cô không chọn nó, bây giờ cũng không có cái phúc phần này, thật tốt…tôi thay mặt mẹ nó cảm ơn cô.”
Hàng Cẩm duỗi tay đỡ một lần, thấy đối phương cứ khăng khăng phải quỳ, cô liền quay đầu đưa mắt nhìn Đằng Bình, Đằng Bình gấp ô lại, đi vào đỡ người dậy đến bên cạnh bàn.
Nước mắt ông Trần đã rơi đầy mặt, ông giơ tay lau mặt rồi liên tục xin lỗi. Ông sợ làm Hàng Cẩm sợ, và lo rằng giọng nói của mình quá nặng, Hàng Cẩm sẽ không hiểu ông nói gì, chỉ chỉ vào Trần Lâm rồi chỉ vào Hàng cẩm, cuối cùng giơ ngón tay cái lên.
Hàng Cẩm cảm nhận được lòng biết ơn, chỉ nói:
“Tôi cho cậu ấy một cơ hội, cậu ấy nắm chắc nó mà thôi.”
Đi từ một vùng núi xa xôi như núi Sùng đến Đại học Bắc Dương, trường đại học hàng đầu ở Bắc Kinh, đòi hỏi phải có rất nhiều nỗ lực mà người bình thường không thể tưởng tượng được. Trong số những sinh viên nghèo miền núi mà Hàng Cẩm đã hỗ trợ nhiều năm qua, chỉ có Trần Lâm đến từ núi Sùng được nhận vào trường đại học tốt nhất, ngoài ra, những người khác đều nằm trong phạm vi tuyến hai.
Ngày trước Trần Lâm làm cô rất ngạc nhiên. Vì lý do này, cô đã chiêu đãi cậu một bữa cơm vào ngày đầu khai giảng, và tặng một chiếc điện thoại mới coi như phần thưởng.
Cậu bé trong tâm trí cô đột nhiên lớn lên thành một chàng trai cao hơn mình nửa cái đầu, mặc một chiếc áo len rất cũ, thoang thoảng mùi xà phòng sạch sẽ, hiện lên vẻ ngây ngô nhưng vì đôi lông mày rậm nên vẫn có vẻ hoang dã, đôi mắt đen nhánh trong sáng nhìn cô hồi lâu, mới cất lời nói đầu tiên:
“Ở đây đắt quá, lần sau đến cổng trường ăn, tôi mời chị.”
Hàng Cẩm cũng không có ý đồng ý, cuộc sống của cô chỉ xoay quanh công ty và các khoản đầu tư, rất khó rút ra được thời gian đi giúp đỡ học sinh, chẳng qua Trần Lâm là học sinh mà cô giúp đỡ thi đậu vào trường đại học tốt nhất, nên mới đến gặp một lần và ăn cùng một bữa cơm, ngoài cái này ra, từ lúc giúp đỡ những học sinh khác, cô cũng chưa bao giờ thấy mặt.
Đương nhiên, cô sẽ không nói cho Trần Lâm biết mấy chuyện chẳng liên quan này.
Chỉ thuận miệng nói: “Được, lần sau.”
Sau khi ăn cơm xong, Hàng Cẩm lái xe dẫn theo Trần Lâm đi siêu thị mua quần áo, trong mắt cô, Trần Lâm còn nhỏ hơn em trai Hàng Dục của cô hai tuổi, là “Dự án” thứ nhất mà cô đầu tư thành công, vinh quang trên người cậu cũng không thể tách rời khỏi “Con mắt trí tuệ” của cô.
Trong tương lai gần, tất cả các ông lớn trong ngành đầu tư tài chính sẽ biết rằng không chỉ những dự án mà Hàng Cẩm đầu tư đều rất thành công, ngay cả những sinh viên nghèo mà cô tài trợ cũng càng thành công hơn.
Trần Lâm là một viên ngọc do chính tay cô đào ra sau khi được mài giũa sẽ trở nên sáng bóng và rực rỡ hơn. Cậu ấy nên tiếp tục tỏa sáng ở lĩnh vực của mình trong tương lai thay vì chạy đến chỗ Hàng Cẩm, dùng cặp mắt sáng như sao đó, bộc lộ tâm tình cùng cảm xúc như vậy.
Vì vậy, mọi chuyện đột ngột kết thúc vào đêm sinh nhật của Hàng Cẩm, cách đây hai năm.
Ông Trần có giọng khẩu âm nặng, cô hoàn toàn không hiểu ông nói gì. Hàng Cẩm lấy cớ đi ra ngoài nghe điện, tay cầm điện thoại đứng tránh cơn mưa phùn dưới mái hiên, rồi chui vào căn phòng nhỏ bên cạnh, lúc bước vào mới phát hiện đây là phòng bếp.
Trần Lâm đang ở bên trong nhóm lửa xào rau.
Vì ở quá gần đống lửa nên người cậu ướt đẫm mồ hôi, áo đã cởi, quần jean lỏng lẻo treo ở bên hông, do mấy ngày qua gánh nước nên đôi vai trần đầy những vết đỏ, vết thương trên vai xước đến phiếm hồng, toàn bộ bả vai có thể nói là rất khủng khiếp.
Thấy Hàng Cẩm bỗng nhiên xuất hiện, cậu ngây người, dầu trong nồi bắn ra ngoài vừa vặn bắn vào tay, cậu rụt tay lại, chiếc muôi rơi vào trong nồi, đưa tay lên thổi phù phù, mắt liếc thấy Hàng Cẩm xoay người định ra ngoài, cậu không nhịn được hô lên:
“Chờ một chút.”
Hàng Cẩm dừng chân lại, không xoay người, tay nắm điện thoại quay đầu qua nhìn cậu, biểu cảm lãnh đạm.
Trần Lâm vội tìm áo mặc vào, thấy cô không đi, lúc này mới đi lên cầm muôi đảo vài lần nữa, đậy vung nồi lại, thấp giọng nói:
“Tôi không biết hôm nay chị đến đây.”
“Ừ.” Hàng Cẩm gật đầu, tỏ vẻ biết rồi.
Cây củi trong bếp bị đốt cháy phát ra tiếng lách tách, Trần Lâm nhìn hơi nóng trong nồi bốc lên, lại quay qua nhìn Hàng Cẩm: “Cảm ơn thuốc của chị.”
“Ừ.”
Hôm nay Hàng Cẩm đã nghe quá nhiều lời cảm ơn, thật sự không muốn nghe thêm nữa, quay đầu nhìn về phòng bên cạnh, bước chân định đi qua đó.
Bên tai nghe thấy tiếng Trần Lâm hỏi: “Người kia đang theo đuổi chị sao?”
Khoảng cách và thời gian không ngăn được những suy nghĩ không nên có của cậu.
Trong hai năm qua, cậu không ngừng suy ngẫm về việc mình đã làm sai chuyện gì, chọc cô không vui, thậm chí còn ném chiếc bánh do mình làm vào thùng rác, sau đó, cậu có vẻ đã hiểu, nhưng lại không hiểu lắm.
Chỉ là cậu thích cô.
Có gì sai sao?
Vì sao cậu không thể thích cô.
Thậm chí cậu còn chưa tỏ tình, nhưng cô đã giết chết mọi ý niệm đó trước.
Lửa đốt cháy hơi trong nồi bốc lên làm vung kêu lách cách, trong không khí tràn ngập mùi thơm của đồ ăn.
Hàng Cẩm xoay người, nhìn Trần Lâm, mắt cậu cũng đối diện với cô, chàng trai vừa thấy cô đã căng thẳng cùng thẹn thùng vào hai năm trước đã biến mất, ánh mắt lúc này trở nên kiên định và nghiêm túc, đường cong trên gương mặt đã bị thời gian mài giũa đến lạnh lùng góc cạnh.
“Vì sao tôi không thể?” Cuối cùng cậu cũng nói ra.
“Cậu không phải mẫu người tôi thích.”
Hàng Cẩm cũng nghiêm túc nhìn thẳng vào cậu:
“Hơn nữa, cậu còn nhỏ hơn em trai tôi hai tuổi, chỉ về điểm này đã không có khả năng, đối với những việc không có kết quả, cậu phải học được cách từ bỏ.”
Trần Lâm đi về phía cô hai bước, trong mấy năm nay, đầu cậu lại cao hơn một chút, con ngươi đen nhánh ép chặt vào đôi mắt, chiếc mũi cao thẳng, mím môi tạo ra cảm giác lạnh lùng hoang dại.
Cậu hơi tức giận, càng có vẻ không cam lòng.
Không hiểu vì sao Hàng Cẩm không thích Lục Vận Phục nhưng vẫn cho phép anh ta ở bên cạnh, còn cậu thì không thể.
Khoảng cách được kéo gần, cậu không tiến về phía trước nữa, rũ mắt xuống nhìn cô, giọng nói cũng nhẹ nhàng, dừng trong không gian này có vẻ trầm khàn hơn.
“Nếu tôi không làm được thì sao?”