MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng ChútChương 38

Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng, Xin Dịu Dàng Chút

Chương 38

425 từ

Cho đến ba năm trước, đột nhiên anh họ và người phụ nữ này kết hết, lúc đó cô cảm thấy như trời sập xuống. Nhưng sau lại xảy ra sự việc kia, làm cho cô lại cảm thấy mình có hy vọng.

Vì vậy, cô lại tiếp tục chờ đợi, nhưng không nghĩ là chờ đến Văn Hinh rồi.

Cô hận người phụ nữ này, bởi vì cô ta mà anh họ thường xuyên không về nhà; bởi vì cô ta mà anh họ lạnh nhạt đi với cô rất nhiều, cho nên cô nhất định phải đuổi cô ta đi, như vậy anh họ sẽ đối xử tốt lại với cô.

“Nhưng là nó là anh họ của con mà, sao các con có thể ở chung một chỗ được chứ?” Diêu Phương khẽ thở dài một hơi, vừa đau lòng lại cảm thấy bất đắc dĩ.

Đến đây, rốt cuộc Văn Hinh cũng biết, hoá ra suy đoán của mình quả nhiên không sai, Lạc Tình thích Du Thần Ích, thích anh họ mình.

“Tại sao lại không thể chứ, từ thời xưa không phải có rất nhiều anh em họ kết hôn sao, tại sao bọn họ có thể, chúng con lại không thể?” Lạc Tình đem trọn thân người dính vào trên người Diêu Phương có chút oán giận làm nũng .

“Ta nói không thể chính là không thể!”

Đối mặt cháu gái làm nũng, Diêu Phương rất là bất đắc dĩ, nhưng vẫn kiên quyết phản đối. Cô đưa tay vỗ lưng Lạc Tình, lại giương mắt thấy Văn Hinh vẫn đứng ở đàng kia, sắc mặt lại bỗng chốc biến đổi, có chút không vui nói: “Sao cô còn đứng ở đó? Chẳng lẽ muốn tôi cho người mời cô rời đi sao?”

Lạc Tình nghe vậy thì từ trong ngực Diêu Phương lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Văn Hinh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ lập tức hiện đầy hận ý nồng đậm, “Mau cút cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!”

Văn Hinh thản nhiên nhìn cô: “Xin lỗi, tạm thời tôi vẫn không thể rời đi!” Nếu cô rời đi, thì đồng nghĩa với việc cô thừa nhận mình không trong trắng, tương đương với việc cô phản bội hiệp ước, đến lúc đó, cô còn phải trả cho Du gia năm trăm vạn.

“Cô ——” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lạc Tình lập tức giận đến trắng bệch, càng thêm hận nhìn chằm chằm dáng vẻ tính trước của Văn Hinh mà tức giận tới mức nghiến răng.