MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Giám Đốc Tà Ác Yêu Thương VợChương 26

Tổng Giám Đốc Tà Ác Yêu Thương Vợ

Chương 26

444 từ

“…” Chỉ cảm thấy gò má nóng như lửa đốt vậy, cô nhanh chóng dời sang một gian khác, chào cũng không chào một tiếng liền đi vào.


Đóng cửa phòng thở phào một cái thật dài, điện thoại di động trong túi xách reo, cô lấy ra nhìn một cái là số của Doãn Mạt, còn chưa kịp nghe cũng đã tắt đen, hoá ra là hết pin.


Trễ như vậy cô ấy còn gọi điện thoại tới, Du Tĩnh Nhã phỏng đoán nhất định là có chuyện gì, cô muốn đi mượn điện thoại di động của Diệp Bắc Thành, nghĩ đến mới vừa rồi hành động lúng túng lại cảm thấy xấu hổ, do dự hồi lâu, hay là lấy dũng khí đi ra ngoài.


Cọc cọc…


Cô gõ cửa phòng của anh một cái, trong lòng mơ hồ có chút khẩn trương.


“Đi vào đi.” Cách cánh cửa thật dầy, cô nghe rõ ràng, anh nói cho cô đi vào.


Đẩy cửa ra một cái, cô mới vừa muốn mở miệng mượn điện thoại di động, nhưng kinh ngạc thấy Diệp Bắc Thành đang mở nút cài áo sơ mi, bày ra mảng lớn cơ ngực cường tráng, màu da lúa mạch sáng bóng, hấp dẫn (sexy) không thôi…


Vội vàng dời tầm mắt qua một bên, cô hốt hoảng xoay người, rất hối hận mình nảy sinh ý nghĩ mượn điện thoại di động.


“Không phải tôi còn chưa có cởi sao?” Diệp Bắc Thành đi tới cô, thấy Du Tĩnh Nhã nhắm chặc hai mắt, anh tức giận cười cười: “Sớm muộn chúng ta sẽ sinh hoạt cùng một chỗ, cô định sau này đều tránh như vậy sao?”


Mí mắt len lén mở lộ ra một kẽ hở, cô hốt hoảng khép lại lần nữa, mặc dù Diệp Bắc Thành không có cởi áo sơ mi xuống, nhưng toàn bộ nút cài trước ngực đã mở ra, cô là loại phụ nữ chưa bao giờ tiếp xúc qua ngực đàn ông mà nói, luôn thẹn thùng khiếp sợ ngay cả liếc nhìn một cái đều cảm thấy khẩn trương.


“Chuyện sau này sau này hãy nói, bây giờ có thể đem mobile phone của anh cho tôi mượn dùng một chút được không?” Cô không có mở mắt, nhưng đưa tay phải ra.


Diệp Bắc Thành đem điện thoại di động thả vào lòng bàn tay cô, vỗ bả vai cô một cái: “Được rồi, nói như vậy có mệt hay không?”


“Tôi dùng xong sẽ trả lại cho anh.” Cô vọt một bước dài tới cạnh cửa, không nói hai lời bỏ chạy về phòng khách.