MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 1080

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 1080

586 từ · ~3 phút đọc

Chương 1080

Cậu tìm khắp trường vẫn không tìm được Mục Nhất Hân.

Tô Kiêm Mặc ngồi trước hòn giả sơn trong vườn trường, nghĩ tới nghĩ lui lại gọi điện thoại cho Hoắc Tư Kiệt.

Mười phút sau, Hoắc Tư Kiệt chạy tới bên này.

Hai người không thân nhau lắm, cho dù cùng khoa nhưng không cùng chuyên ngành, ngoại trừ mấy khóa học chung thì chẳng mấy khi gặp nhau.

Nhưng vì Hoắc Tư Kiệt thích Mục Nhất Hân mà cô ấy lại thích Tô Kiêm Mặc, nên dù cậu ấy biết cậu là anh họ của mình vẫn không thân thiết lắm.

“Anh tìm tôi có việc gì?”

Tô Kiêm Mặc vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh mình. Hoắc Tư Kiệt ngồi xuống.

“Có lẽ tôi sắp đi…”

“Anh đi à? Anh đi đâu chứ?” Hoắc Tư Kiệt rất nghi ngờ.

“Tôi không biết, có thể là thiên đường, cũng có thể là địa ngục.” Tô Kiêm Mặc cười gượng.

Hoắc Tư Kiệt tất nhiên hiểu ý của Tô Kiêm Mặc. Khi ở nhà, cậu ấy có nghe Tô Lam và bố mình nói qua về chuyện Tô Kiêm Mặc bị bệnh tim rất nặng.

“Chuyện này… thế nào…” Hoắc Tư Kiệt nhất thời nghẹn lời, không tìm ra được lời nào để nói.

“Theo vai vế có phải cậu nên gọi tôi một tiếng anh họ không?”

Tô Lam đã nói cho Tô Kiêm Mặc biết chuyện của Hoắc Vũ Long nhưng không nói kỹ, bỏ qua phần mẹ của bọn họ bỏ trốn.

“Anh lớn hơn tôi, tôi đương nhiên phải gọi anh là anh họ rồi.”

“Trước khi tôi đi có mấy lời muốn căn dặn cậu, cậu sẽ nghe chứ?”

“Đương nhiên, anh nói đi.”

Cho dù anh em bọn họ không lớn lên cùng nhau, quan hệ cũng vô cùng lạnh nhạt.

Nhưng khi biết Tô Kiêm Mặc chẳng còn sống được bao lâu, Hoắc Tư Kiệt vẫn thấy khó chịu.

“Tôi và chị tôi sống nương tựa vào nhau từ nhỏ, trong nhà họ Tô chẳng có ai để ý tới chúng tôi. Mẹ kế đối xử với chúng tôi rất tệ, bố tôi thì quá nhu nhược, cũng không biết cách bảo vệ chúng tôi, cho nên chúng tôi chỉ có nhau là người thân thôi.”

Hoắc Tư Kiệt cúi đầu, trong hốc mắt đã hơi ướt. Nếu cậu ấy sớm biết về mối quan hệ này thì tốt biết bao.

Nói không chừng cậu ấy và Tô Kiêm Mặc có thể trở thành anh em tốt.

Nhưng bây giờ thật sự quá muộn rồi.

“Khi biết chúng tôi còn có một người cậu trên đời này, tôi đã rất vui mừng. Cho dù đến bây giờ tôi vẫn chưa có cơ hội được gặp cậu và mợ nhưng tôi biết bọn họ chắc chắn là người tốt. Sau khi tôi đi rồi, hi vọng cậu có thể giúp tôi cố gắng chăm sóc chị tôi.”

Hoắc Tư Kiệt nghiêm túc gật đầu.

“Anh yên tâm đi, tôi sẽ cố gắng chăm sóc cho chị họ.”

“Sau khi tôi đi, chị tôi chắc chắn sẽ rất khó chịu, có lẽ cậu ở bên cạnh chị ấy có thể an ủi cho chị ấy phần nào. Còn có một việc nữa…”

Tô Kiêm Mặc đột nhiên ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Hoắc Tư Kiệt nhìn ra được vẻ rối rắm lại phức tạp trên mặt Tô Kiêm Mặc.

“Chuyện liên quan tới Hân Hân sao?”