MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 1225

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 1225

511 từ · ~3 phút đọc

Chương 1225

“Đúng là mẹ ruột! Biết lựa giờ thật đấy!” Không cần nói cũng biết Quan Triều Viễn tức tối đến nhường nào!

Tô Lam cài cúc áo xong, sờ gương mặt đang hơi nóng của mình.

“Tại anh hết, bây giờ mới mấy giờ!”

“Tại anh, tại anh!” Quan Triều Viễn đứng dậy lười biếng mở cửa.

Mục Chỉ Huyên đứng ngoài cửa.

“Gì vậy mẹ? Phá hỏng chuyện tốt của con rồi!” Câu sau hiện rõ giọng điệu trách móc.

“Mẹ biết ngay con không làm chuyện gì tốt lành hết! Con không biết Tô Lam đang mang thai à? Con không biết kiềm chế chút hả! Con nhìn xem con có ra dáng làm bố không?”

Mục Chỉ Huyên nghiêm mặt mắng một trận.

Bà nhìn gương mặt đỏ ửng của Tô Lam là thấy giận sôi máu.

Vốn dĩ cho rằng trời còn sớm, hai đứa đâu đến nỗi này, chắc là sẽ tâm sự, không ngờ lại nhanh như vậy.

“Sao con lại không ra dáng làm bố? Đương nhiên con biết Tô Lam mang thai rồi!”

“Con biết mà còn…”

Có vài câu Mục Chỉ Huyên cũng ngại nói ra: “Đêm nay để Tô Lam lên lầu ngủ, con thì ngủ phòng này, đi, Tô Lam, mẹ dẫn con lên lầu.”

Mục Chỉ Huyên nói rồi nắm tay Tô Lam chuẩn bị lên lầu.

“Mẹ làm gì vậy?” Quan Triều Viễn vội vàng kéo Tô Lam lại, ôm chặt vào lòng mình: “Tụi con không được ngủ chung à?”

“Mẹ không nói hai con không thể ngủ chung, Tô Lam có thai, ít nhất con phải kiềm chế chút chứ! Bôn ba vất vả lâu vậy rồi, mẹ đã nói với bác sĩ Hách là ngày mai đến nhà bà ấy khám thử, trước khi xác định đứa nhỏ không sao thì con không được làm gì cả!”

“Vậy em cũng đâu được tách chúng con ra? Hôm nay con muốn ngủ chung với Tô Lam đấy!”

“Con…” Hôm nay Quan Triều Viễn làm Mục Chỉ Huyên tức muốn chết.

“Con sẽ cố nhịn!” Quan Triều Viễn bất lực nói.

Tô Lam ở bên cạnh không nói câu nào cúi đầu nhịn cười.

“Vậy hai đứa lên lầu ngủ đi, phòng con nhỏ quá.”

“Không đi! Được rồi được rồi, mẹ đừng quan tâm nữa!”

Nói rồi Quan Triều Viễn đẩy Mục Chỉ Huyên ra ngoài.

Quan Triều Viễn lập tức khoá cửa phòng thật kỹ.

Cuối cùng Tô Lam cũng không nhịn nổi nữa, bật cười thành tiếng.

“Em còn cười! Có gì buồn cười đâu? Mẹ anh đến thời kỳ mãn kinh rồi! Càng ngày càng thích lằng nhằng!”

“Em cảm thấy tốt mà!”

Mục Chỉ Huyên về đến phòng ngủ của mình cũng chuẩn bị nghỉ ngơi, ngồi trên giường, bỗng lòng cảm xúc ngổn ngang.

Quan Hạo bước đến thấy bà là lạ nên hỏi: “Em đang nghĩ gì vậy?”

“Anh còn nhớ con trai của chúng ta không?”

“Con trai? Chẳng phải em mới sang phòng thằng bé à?”