MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 1896

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 1896

695 từ · ~4 phút đọc

Chương 1896

Tô Lam cũng chưa ngủ, cô biết anh muốn làm gì, bèn nói: “Không được.”

“Anh nhẹ nhàng một chút cũng không được sao? Anh hứa là sẽ rất nhẹ, rất nhẹ… thôi.” Giọng nói của Quan Triều Viễn cũng trở nên rất nhẹ rất nhẹ theo.

Tô Lam nằm quay lưng về phía Quan Triều Viễn, thậm chí còn không dám quay người lại, cô sợ Quan Triều Viễn sẽ không khống chế được mà nhào tới.

“Chẳng phải anh cũng tải ứng dụng thai kỳ về rồi sao? Chẳng phải trên đó đã nói rồi sao, ba tháng đầu tuyệt đối cấm chuyện quan hệ, rất nhẹ cũng không được!” Dù cũng rất khó xử nhưng Tô Lam cũng từ chối chắc nịch như đinh đóng cột.

“Nhưng anh thấy trên diễn đàn nói, có rất nhiều người cũng làm chuyện đó trong ba tháng đầu, chỉ cần chú ý một chút là được, anh sẽ rất chú ý mà.” Trong giọng nói của Quan Triều Viễn kìm nén rất nhiều cảm xúc.

“Lỡ như! Không phải chúng ta đều sợ cái gọi là “lỡ như” sao? Lỡ như có sơ xuất gì thì phải làm sao?” Thậm chí Tô Lam còn bịt tai mình lại, cô cũng biết Quan Triều Viễn sẽ bị giày vò nhường nào.

Lần mang thai trước, ba tháng đầu Tô Lam và Quan Triều Viễn không ở cạnh nhau. Lúc hai người gặp lại thì đã qua ba tháng đầu, đến giai đoạn sau của thai kỳ lại xảy ra chuyện như vậy, Quan Triều Viễn cũng không có tâm tư để nhớ đến chuyện quan hệ nữa.

Bây giờ anh không nhịn nổi cũng là điều có thể hiểu được.

Quan Triều Viễn thở dài thườn thượt, anh ngồi dậy, quay đầu nhìn Tô Lam vẫn luôn bịt tai và còn nằm quay lưng lại với mình, sau đó anh chỉnh chăn lại cho cô.

Tô Lam đang phiền muộn trong lòng cũng muốn ổn định lại cảm xúc.

Quan Triều Viễn vén chăn ra rồi bước xuống giường.

Tô Lam cũng không biết anh muốn làm gì, cô vẫn luôn giả vờ ngủ, một lúc lâu sau Quan Triều Viễn mới rón ra rón rén ra ngoài.

“Người đàn ông này ra ngoài làm gì vậy?” Tô Lam cũng không muốn bận tâm, có lẽ chỉ có bản thân anh mới tự điều tiết loại chuyện này được thôi, có thể quen được thì tốt.

Nhưng một lúc lâu sau cũng không thấy Quan Triều Viễn quay về, Tô Lam cũng không ngủ được, bèn đứng dậy và kéo rèm ra nhìn, kết quả là cô nhìn thấy cái gì kia?

Quan Triều Viễn mặc bộ đồ thể thao, đang chạy bộ trong sân.

Tô Lam che miệng bật cười, người đàn ông này luôn tràn đầy tinh thần và thể lực, ra ngoài chạy bộ cũng tốt, có thể giải phóng bớt tinh thần và thể lực thì có lẽ nhu cầu quan hệ cũng sẽ không còn lớn như vậy.

Cô ngáp một cái rồi ra ngoài, dặn người giúp việc lát nữa chuẩn bị một ít đồ ăn khuya cho Quan Triều Viễn, còn mình thì quay về giường ngủ.

Những ngày tháng như vậy kéo dài khoảng ba ngày, buổi tối lúc Quan Triều Viễn không chịu nổi nữa thì ra ngoài chạy bộ. Nhưng hơn nửa đêm chạy bộ như thế cũng khiến sắc mặt của anh rất kém.

Nhưng như vậy cũng tốt, Quan Triều Viễn có thể ngủ trưa với Tô Lam.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu lên giường lớn trong phòng.

Tô Lam tỉnh lại trước, cô thấy Quan Triều Viễn đang nằm bên cạnh mình thì nhẹ nhàng ghé mình lại sát người anh, sau đó nhẹ nhàng nằm nghịch với tóc của anh.

“Đừng ghé sát vào người anh như thế…”

Tô Lam hơi giật mình, cô vỗ nhẹ vào vai Quan Triều Viễn: “Anh không ngủ à?”

“Anh tỉnh từ lâu rồi, đã bao giờ anh ngủ đến trưa đâu?” Quan Triều Viễn khẽ dụi mắt rồi mở mắt ra.