MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 2085

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 2085

506 từ · ~3 phút đọc

Chương 2085

Cô nhất định không thể cho là thật.

Sau khi nghĩ ra điều đó, Tô Lam lấy điện thoại và gọi cho Quan Triều Viễn.

Sau một tiếng chuông dài, cuộc gọi cuối cùng đã được kết nối.

“Alo!”

Giọng của Quan Triều Viễn trầm, gợi cảm, và có phần vui vẻ bên trong, thậm chí còn có một chút nuông chiều.

Vừa rồi chuẩn bị một bụng những điều cần nói nhất thời đều nghẹn lại cổ họng: “Gọi cho tôi mà lại không nói gì. Hửm?”

Tô Lam đột nhiên tỉnh dậy: “Cảm ơn vì những chuyện vừa rồi.”

Quan Triều Viễn quét một cái nhìn về phía Lục Anh Khoa đang cùng với hai đứa trẻ đi mua kem: “Chồng giúp vợ là chuyện nên làm”

Tô Lam cứng rắn một chút và nói: “Anh Quan, tôi biết lúc nãy anh giúp tôi là vì tình huống bắt buộc, và tôi rất biết ơn những gì anh đã làm cho hai đứa trẻ. Tôi không muốn nó ảnh hưởng đến cuộc sống của anh, do đó, khi anh có thời gian, chúng ta liền đi đến văn phòng dân sự để nộp giấy ly hôn nhé…”

“Em nói gì?” Giọng đàn ông bỗng trở nên lạnh lẽo.

Tô Lam ngạc nhiên.

Anh ta giận à?

Cô nhanh chóng thay đổi giọng nói của mình. “Anh Quan, xin đừng giận. Nếu anh không thể đợi được, sau khi tôi hoàn thành công việc trong bệnh viện, ngay lập tức đến … Tút tút..

Tô Lam nghe thấy tiếng tút hút bên tai liền nhìn vào điện thoại.

Người đàn ông này…

Anh ta cúp máy à?

Người ta nói rằng phụ nữ thật khó hiểu, nhưng cô cảm thấy rằng Quan Triều Viễn mới thật sự khó hiểu!

Một giây trước thì trời trong mây trắng, một giây sau thì mưa to gió lớn.

Thật kỳ lạ Vào lúc đó, cửa khu vui chơi.

Trên cổ Lục Anh Khoa một đứa, một đứa trên tay, đi về phía Quan Triều Viễn.

Một chiến binh xuất thân từ lực lượng đặc biệt … lại trở thành một người trông trẻ.

Cảm giác thật là…

“Cậu chủ, vé đã mua xong rồi.”

Nhìn vào chiếc điện thoại di động bị đập nát trên mặt đất, ánh mắt nổi lên sự nghỉ ngờ.

Là ai đã gây sự với cậu chủ của mình?

“Hmm”’ Sắc mặt Quan Triều Viễn vẫn không tốt lắm.

Tô Mỹ Chỉ nháy mắt một cái, chạy tt trước mặt anh, vươn tay ôm: “Cha, có phải có người làm cha bực mình không?”

Chân mày của Quan Triều Viễn thả lỏng ra, cúi xuống ôm cô bé trong tay: “Chỉ là một con mèo hoang không chịu nghe lời thôi.”

“Mèo hoang?” Tô Mỹ Chỉ quay đầu lại và nhìn xung quanh: “Con không thấy có con mèo nào ..”

“Con mèo hoang này sẽ không còn được chạy nhảy lâu nữa đâu.”

* “Giám đốc Lưu, ông tìm tôi?”