MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 2242

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 2242

664 từ · ~4 phút đọc

Chương 2242

Lúc còn ở trong doanh trại quân đội, nó đã được huấn luyện thành chó đặc chủng. Tôi ở cạnh anh ấy năm năm, gặp qua nó không quá năm lần. Tô Lam, không ngờ cô còn có thủ đoạn như vậy, cô có thể dụ dỗ Quan Triều Viễn sai Bát Tử đến lấy lòng cô! “

Không sail Hôm qua, lúc quay phim cô ta cảm thấy bụng không thoải mái Cho nên hôm nay quyết định xin nghỉ để đến bệnh viện khám thử xem sao.

Nhưng cô ta chờ cả nửa ngày trời cũng không thấy ai đến khám, cô ta tức giận mảng chửi tên bác sĩ xấu xa kia một hồi.

Vừa chuẩn bị rời đi thì cô ta lại nhìn thấy Bát Tử xuất hiện ngậm trong miệng một giỏ hoa hồng xanh.

Ban đầu cô còn nghĩ răng mình nhìn nhầm rồi.

Vì sự tò mò trong lòng khiến cô ta đuổi theo, cô ta đuổi người đại diện đi rồi bám theo sau Bát Tử.

Đúng lúc nhìn thấy rõ ràng cảnh Bát Tử quỳ xuống liếm láp.

Quan Triều Viễn có chín người anh em tốt, quan hệ rất thân thiết Chỉ là một con chó mà có thể khiến anh đặt tên là Bát Tử, cũng đủ để biết con chó này có ý nghĩa to lớn như thế nào đối với anh.

Vậy mà bây giờ Bát Tử tự mình ra tay đi lấy lòng Tô Kim Thự, lại còn tặng hoa cho cô.

Ấy thế còn tặng ròng rã năm ngày liền, làm sao cô ta không ghen tị cho được?

Phải biết rằng cô ta đã ở cạnh Quan Triều Viễn nhiều năm như vậy, đừng nói là quỳ liếm tặng hoa n cô ta muốn làm thân với Bát Tử, suýt nữa đã bị con chó ngu ngốc này cản đứt cánh tay.

Tô Lam cạn lời: “Cô thật đúng là bưồn cười lắm đấy. Tôi cũng rất phiên vì chuyện Quan Triều Viễn tặng hoa cho tôi. Đáng lẽ ra cô nên tìm gặp và nói chuyện với anh ta mới đúng, cô chạy đến chỗ tôi ồn ào làm loạn gì vậy? “

Sắc mặt Tô Bích Xuân thay đổi Nếu Quan Triều Viễn chịu nghe cô ta nói chuyện, cô ta đã đi từ lâu rồi.

Làm sao cô ta phải đứng ở đây lãng phí thời gian với Tô Lam chứ?

“Tô Lam, cô nghe rõ cho tôi. Tôi cảnh cáo cô một lần cuối, tránh xa Quan Triều Viễn ra một chút. Nếu không…”

“Nếu không thì thế nào? Lại giống như lần trước ở phòng làm việc của Trưởng khoa Lưu, tôi lại bị chuốc thuốc mê, sau đó cô sẽ đưa tôi đến bên cạnh Vương Tiến Phát phải không?”

Vẻ mặt Tô Bích Xuân hoảng sợ: “Sao cô nhớ được?”

Khuôn mặt của Tô Lam lạnh tanh.

Quả nhiên là thế.

Cô cũng không chắc chắn lắm những gì đã xảy ra ngày hôm đó vì những mảnh ký ức đó quá lộn xộn.

Nhưng bây giờ sau khi nhìn thấy phản ứng của Tô Bích Xuân, cô chắc chắn rằng mọi chuyện đều là sự thật “Hôm nay cô đã tự mình dâng tới cửa, vừa hay tôi cũng có chuyện muốn nói với cô.

Tốt nhất các người nên bảo đảm cho anh trai tôi bình an vô sự. Nếu anh ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ khiến các người đến chết cũng không được yên.”

Tô Bích Xuân thực sự bị khí thế của cô làm cho hốt hoảng mà lùi lại hai bước, gần như không thể đứng vững: “Cô … Cô thật sự nhớ rõ tất cả ư?”

Tô Lam còn định nói gì đó thì điện thoại trên bàn làm việc đột nhiên vang lên.

“Reng reng reng, reng reng reng.”

Cô lạnh lùng liếc nhìn Tô Bích Xuân rồi bắt máy.