MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 2702

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 2702

511 từ · ~3 phút đọc

Chương 2702 Cô rút ra cái đĩa lập tức đập xuống bàn. Đồ gỗ cao cấp lập tức xuất hiện vài lỗ. Sau đó là tủ lạnh. Quầy rượu, sô pha, cửa chính, ghế. Tất cả những nơi Tô Lam có thể nhìn thấy, cô đều đập lấy một lần. Cho đến khi không còn cái đĩa nào trong tay. Cả không gian phòng khách, chỉ còn lại đống hỗn độn, giống như vừa bị người khác càn quét qua. Lư Tuyết Cầm và Tô Bích Xuân nhìn đống này cả người chết lặng. Bị dọa đến đứng yên một chỗ, không dám động đậy mạnh. Tô Lam, cô ta hiện tại điên rồi. Bị tức đến điên rồi! Đúng lúc này, Tô Lam đã đi xuống nhà bếp, trực tiếp ôm một đống dao sắc đi ra. *A a! Mẹ, con điên Tô Lam muốn giết người, phải làm sao bây giờ?” Tô Bích Xuân bị hình dạng như ác ma hung ác của Tô Lam dọa đến trốn sau người Lư Tuyết Cầm, cả người phát run. Lư Tuyết Cầm cũng muốn trốn, nhưng lại bị con gái kéo lên. Chỉ còn cách trốn sau sô pha, không ngừng thỏa hiệp với Tô Lam: “Tô Lam, Tô Lam, con bình tĩnh, bình tĩnh đi, có chuyện gì từ từ nói…” Tô Lam cầm lên một con dao, trên mặt hiện lên nụ cười của người điên: ôi đã nói trước rồi, đừng có đụng vào tôi, nhưng mà các người không chịu nghe.” Lư Tuyết Cầm và Tô Bích Xuân bị dọa đến muốn điên rồi. Liều mình chạy đến trước cửa, nhanh chóng lấy ra chìa khóa, chuẩn bị chạy trốn. Tô Lam cầm dao đi đến, ma quái nói: “Không phải nói muốn ở lại đây sao? Sao rất nhanh đã muốn đi rồi?” “A!” Nhìn thấy Tô Lam sắp đến gần, Tô Bích Xuân bị dọa đến chết khiếp rồi. Cô ta đau thắt tâm gan ra sức hét. Cô ta vừa hét vừa lay tay Lư Tuyết Cầm: “Mẹ, mẹ nhanh lên! Con điên kia đến rồi, nhanh lên! Nhanh lên!” Lư Tuyết Cầm cũng bị dọa đến hồn bay phách lạc, đôi tay bị phát run đến không làm gì được! Không biết qua được bao lâu, họ cuối cùng cũng mở được cửa. Không chú ý đến cho chiếc vali da chắn ngay trước cửa, trực tiếp ngã nhào xuống đất. “Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Ngoài vườn bất chợt có một âm thanh phần nộ truyền đến. Lư Tuyết Cầm và Tô Bích Xuân vừa nhìn thấy Tô Văn Tâm, lập tức chảy nước mắt, bò dậy chạy về hướng ông “Cha, cứu mạng, con điên Tô Lam muốn giết người” Lư Tuyết Cầm cũng khóc ngất lên ngất xuống: “Ông xã, nó nói bọn tôi cút khỏi đây, nói rằng ông không có tư cách ở đây. Tôi dỗ dành nó, nó không nghe, liền lấy dao muốn chém bọn tôi.” Tô Văn Tâm tức giận đến run cả người.