MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 303

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 303

522 từ · ~3 phút đọc

Chương 303

Đàn sói rất kiên nhân, bọn chúng nhất định phải chờ tới khi xác định rõ đối phương không hề nguy hiểm, lúc này mới chia nhau ăn.

Thế nhưng, hiển nhiên một con sói nhỏ đã mất kiên nhấn, nó nhào tới “vèo” một tiếng, khiến Tô Lam không thể ngờ được.

VÀ Khi con sói nhỏ sắp chạm tới cổ của Tô Lam, bỗng một bóng màu trắng xẹt qua như một tia chớp, trực tiếp vồ con sói nhỏ ngã trên mặt đất.

€on sói nhỏ bị cắn đau, rú lên đáng thương.

Toàn bộ đàn sói dừng bước, không tiến lên nữa.

Tô Lam không biết là vua sói trắng, cô căn bản cũng không nghĩ theo hướng đó, chỉ thấy một bóng trắng tinh vụt qua.

Vua sói trắng ngẩng đầu cao quý, hướng lên trời hú lên vài tiếng.

Tiếng hú này chấn động tứ phương!

Rất nhanh, trong đàn sói bắt đầu có con hưởng ứng, từng tiếng sói hú lên, khiến Tô Lam nổi da gà.

Ngay khi cô cầm cây gậy chuẩn bị đứng lên, những cặp mắt màu lục xung quanh bỗng không thấy nữa.

Đến con sói nhỏ chuẩn bị nhào tới chỗ cô cũng nhanh chóng chạy đi.

Cô chỉ thấy một thứ gì đó trắng tinh đang tiến dân đến phía cô.

“Vừa rồi mày cứu tao, giờ sẽ không ăn tao chứ?”

“Tiểu tổ tông, thì ra mày muốn ăn một mình à?”

Vua sói trắng từng bước tiến đến gần.

Tô Lam cầm lấy cây gậy, chắn trước người mình.

Vua sói trắng nhanh chóng chạy tới chỗ cô, chỉ nghe.

thấy “xoẹt” một tiếng.

Tốc độ của vua sói trắng nhanh đến mức khiến người khác kinh ngạc, căn bản Tô Lam không kịp phản ứng lại, vua sói trắng đã không thấy nữa.

Cô cũng hoàn toàn không ý thức được, một góc áo của mình đã bị vua sói trắng ngậm trong miệng.

Đàn sói đi rồi, nhưng Tô Lam không dám thả lỏng chút nào.

Bắt buộc cô phải nhanh chóng rời khỏi nơi nguy hiểm này, bằng không, hôm nay không làm bữa đêm cho đàn sói, cũng phải làm bữa đêm cho con thú khác.

Tô Lam xoa chân mình, cố gắng nhịn đau, bắt đầu tiến về phía trước.

Vốn cô bị mù đường, giờ lại là nửa đêm, hoàn toàn không thấy rõ đường.

Cô chỉ có thể cứ đi xuống mãi, đi xuống không sao được.

chứ? Chỉ cần đến chân núi, ít nhất cô cũng an toàn.

Vua sói trắng về báo cáo, Quan Triều Viễn lấy mảnh áo trong miệng nó ra.

Miếng áo này chắc là của Tô Lam, vua sói trắng cực kì mãn cảm với các loại mùi, tuyệt đối sẽ không nhầm lẫn.

“Đưa ta qua đói”

Vua sói trắng nhận được lệnh, lập tức đi trước dẫn đường, tốc độ của Quan Triều Viễn nhanh như gió, nhanh chóng vụt qua núi.

Mặc dù tốc độ của anh không nhanh bằng vua sói trắng, nhưng cũng không kém nhiều.