MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 377

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 377

346 từ · ~2 phút đọc

Chương 377

Không biết vì sao, khoảnh khắc nhìn thấy Quan Triều Viễn, Tô Lam lại cảm thấy tim đập loạn nhịp.

Hơi vui mừng.

Quan Triều Viễn đi vào, đóng cửa lại.

“Sao cô nhẫn tâm thế? Một tin nhắn wechat cũng không có, một cuộc điện thoại cũng không có! Vậy mà còn cùng người khác ăn đêm, chơi game, ngắm cảnh đêm?

Có phải cô muốn chết không?”

Quan Triều Viễn vừa chỉ vào đầu Tô Lam, vừa từng bước ép sát, Tô Lam liên tục lùi về phía sau.

Lẽ nào không phải là phụ nữ chỉ trích đàn ông không nhắn tin, không gọi điện sao?

“Nói, cô muốn chết thế nào?”

Tô Lam sợ hãi nuốt ngụm nước bọt.

“Sao anh lại đến thế?”

“Tôi không được đến à?”

“Được được được…”

“Tôi hỏi cô kìa, cô muốn chết thế nào?”

Gô phải trả lời thế nào đây?

Không chờ Tô Lam trả lời, Quan Triều Viễn liền tập kích đôi môi cô.

“Xem xem tôi giày vò cô thế nào!”

Quan Triều Viễn thuần thục xé đồ của Tô Lam, ôm cô lên giường.

Anh đã cấm dục hai tháng rồi!

Hai tháng đó!

Anh cảm thấy mình sắp điên rồi!

Tô Lam hoàn toàn không phải đối thủ của anh, mặc cho anh hôn, đắm đuối vào sóng tình nơi anh.

Hai tiếng qua đi, Quan Triều Viễn vẫn không có ý dừng lại.

Đầu óc Tô Lam vẫn còn tỉnh táo, ngày mai còn phải quay phim, nếu cứ tiếp tục thế này, tối nay sợ là không dừng lại được.

Cô ôm chặt lấy Quan Triều Viễn.

“Đừng, ngày mai tôi… còn… còn phải quay phim nữa, dừng lại, có được không?”

“Không dừng lại được thì làm sao?” Quan Triều Viễn hôn lên tai Tô Lam.

Tô Lam chỉ cảm thấy cả người run lên, cảm giác tê dại nhanh chóng lan ra toàn thân.

“Chờ về nhà, về nhà… có được không? Xin… xin anh..”

Quan Triều Viễn nhìn người trong mộng trong lòng.