MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 423

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 423

325 từ · ~2 phút đọc

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Chương 423

“Được, tôi kiềm chế một chút.”

Tô Lam trợn tròn mắt nhìn Quan Triều Viễn, dễ nói chuyện vậy sao?

Trời ạ, đây vẫn còn là Quan Triều Viễn mà cô quen biết kia sao?

Rất nhanh, y tá tìm y tá trưởng của bệnh viện tới, y tá trưởng đã hơi lớn tuổi, nhưng cắm kim một phát được luôn.

Một ngày truyền nước lại bắt đầu.

Doãn Cẩn đưa giấy tờ công việc đến phòng bệnh cho Quan Triều Viễn, khi Tô Lam truyền nước, Quan Triều Viễn liền làm việc ở bên cạnh.

Tô Lam cảm thấy buồn chán, một tay truyền nước, một tay bắt đầu chơi điện thoại.

Thấy sắc mặt cô không tốt, anh lập tức đứng lên, đi tới, ngồi xuống bên giường.

Liếc qua màn hình điện thoại của Tô Lam.

Một tay của Quan Triều Viễn khoác lên vai của Tô Lam, kéo cô vào lòng mình.

“Vẫn không cam tâm sao?”

“Tô Lam cười khổ.

Sao có thể cam tâm chứ?

“Vẫn ổn…

“Không sao, lần này cho cô ta quay đi, sau này cô muốn quay tôi sắp xếp đội ngũ tốt nhất cho cô, muốn quay thế nào thì quay thế đó.”

Quan Triều Viễn dịu dàng thế này khiến Tô Lam hơi không quen.

Cô mim cười, gạt đầu với Quan Triều Viễn.

Cô muốn quay thế nào thì quay thế đó.

Chác là anh rất để ý đến cô nhỉ?

Quan Triều Viễn duôi tay, vuốt mái tóc mềm mại của Tô Lam.

“Có phải cảm thấy buồn chán không?”

“Hơi hơi.

Đương nhiên sẽ buồn chán rồi, một tay của cô truyền nước, chỉ có thế năm trên giường, đến xuống đất cũng không được, trong tay lại chỉ có điện thoại.