MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 4439

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 4439

577 từ · ~3 phút đọc

Chương 4439 Phương Trí Thành hừ lạnh một tiếng: “Hắn bây giờ người cô nên cam đoan không phải tôi. Tôi cũng đâu phải người nhà côi” Đúng là lời này của anh ấy đã nhắc nhở cô một phen. Cô quay đầu nhìn về phía Quan Triều Viễn. Quả nhiên cô nhìn thấy vẻ mặt lạnh băng của ông chồng nhà mình. Xong rồi, hình như ông chồng thân ái của mình cũng nổi giận rồi! Đúng là hai người Mộ Mãn Loan và Tô Lam rất hay làm nũng, nhưng nếu đã chọc cho mấy vị phật lớn trong nhà mình này giận lên, sợ thật sự có thể gọi là “trời sụp đất nứt!” Tô Lam vội vã quay đầu, bộ dạng lấy lòng đi qua. Chỉ là tay cô còn chưa chạm đến tay của Quan Triều Viễn, cô đã thấy anh quay đầu nói với Lục Anh Khoa: “Ở đây giao cho cậu xử lý.” Lục Anh Khoa gật gật đầu: ‘Dạ, Bossl” Ngay sau đó, Quan Triều Viễn lập tức xoay người đầy dứt khoát một cái, đi thẳng ra bên ngoài cửa. Trên dưới cả người anh toàn là sự đàn áp, khiến cho da đầu từng người xung quanh dựng cả lên. Thậm chí cả Tô Lam cũng không dám ho một cái. Sau đó, cô cảm thấy tay của mình bị nắm lấy, cả người bị Quan Triều Viễn kéo thẳng ra ngoài. Rõ ràng Phương Trí Thành và Mộ Mãn Loan có thể cảm nhận được lửa giận khủng khiếp, cuồn cuộn bốc lên trên người anh. Đáy lòng hai người bọn họ bỗng nhiên bắt đầu nổi lên một hồi bi ai. Phương Trí Thành xung phong đi đến bên cạnh A Long đang nằm trên mặt đất, đạp vào phần giữa hai ch@n gã. Dường như A Long còn mơ mơ màng màng bị đạp cho tỉnh, trực tiếp liều mạng cọ lên đùi của Phương Trí Thành, vừa cọ còn vừa lẩm bẩm: ‘Cô lam đừng đi, đừng đi, chúng ta tiếp tục… chúng ta tiếp tục vui vẻ nào!” Trên mặt gã vẫn còn dính nước bọt, trên mặt lại dính không ít tro bụi. Phương Trí Thành nhìn mà muốn ói. “Mẹ kiếp, buông ra cho tôi!” Phương Trí Thành giận dữ muốn thu chân của mình lại. Nhưng tên A Long kia cứ như mê muội, ôm chặt lấy chân anh ấy không chịu buông tay, thậm chí gã còn trực tiếp dựa đầu vào đó, bắt đầu đi lên. “Mẹ kiếp, thằng bi3n thái này!” Phương Trí Thành giận dữ đá thẳng một cái vào người gã. A Long mơ mơ màng màng trực tiếp bị đá văng. Cả người gã nằm thẳng trên mặt đất, vô cùng khó chịu. Mộ Mãn Loan nhìn mặt đất vô cùng khó hiểu: “Không phải gã chỉ uống rượu thôi sao? Sao lại biến thành bộ dạng như thế này?” Mãi một lúc sau, Lục Anh Khoa vốn vân im lặng đứng bên cạnh đó đột nhiên mở miệng: “Không chỉ gã đã quá chén, mà hẳn gã còn bỏ thêm chút gì đó vào bên trong rượu.” Sau khi nghe anh ta nói như vậy, Mộ Mãn Loan thật sự khiếp sợ đến tột đỉnh. Không phải chuyện động tay động chân vào đồ uống của phụ nữ, A Long này làm dễ như trở bàn tay, ngựa quen đường cũ chứ?