MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 669

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 669

484 từ · ~3 phút đọc

Chương 669

“Ồ..” Lòng Tiêu Mạch Nhiên bỗng chùng xuống, “Vậy hai người họ… Sẽ không cãi nhau chứ?”

“Sao lại không cãi nhau được? Chính vì cãi nhau cho nên Tô Lam mới bỏ nhà ra đi, haizz… Hai người này đúng là không thể nói nổi.”

“Vậy à… Được rồi, tôi không nói chuyện với cậu nữa, tôi phải đi làm việc đây.”

Tiêu Mạch Nhiên đứng dậy bỏ đi.

“Là ai được nhỉ?” Dạ Bân lẩm bẩm.

Quan Triều Viễn vốn định ở nhà với Tô Lam cả ngày nhưng cuối cùng cũng không được như ý muốn, Doãn Cẩn lại gọi điện thoại tới.

Tô Lam vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn.

“Không cần ở nhà với em đâu, anh đến công ty đi.”

“Vậy được, dạo này khá nhiều việc, anh đã bỏ bê ba ngày rồi, thực sự không thoát ra được.”

Quan Triều Viễn vẫn kiên quyết ăn sáng cùng Tô Lam rồi mới đến công ty.

Ăn sáng xong về phòng, Tô Lam soi gương, lúc này mới phát hiện mắt mình sưng húp!

Xấu quá đi mất!

Các bạn chọn truyen1. one đọc để ủng hộ team ra chương mới nhé!

Trời ơi, sáng nay cô mang cặp mắt sưng húp này nói chuyện với Quan Triều Viễn sao!

Quan Triều Viễn không cười cô!

Nếu là bình thường, người đàn ông này chắc chắn sẽ cười nhạo cô cơ mà?

Cả ngày Tô Lam không bước chân ra khỏi nhà.

Cô không thể đi ra ngoài với cặp mắt sưng húp như vậy được.

Thậm chí cô còn không ra khỏi phòng ngủ.

Chắc dì Phương và Lê Hoa sẽ cười cô mất.

Buổi tối Quan Triều Viễn trở về, anh vừa vào nhà, dì Phương liền tiến lên phía trước.

“Câu chủ mau đi xem mợ chủ đi a, không biết mợ chủ làm sao mà không xuống ăn cơm tối.

Nghe thấy vậy, Quan Triều Viễn nhanh chóng lên gác, người phụ nữ này sẽ không nghĩ quẩn đấy chứ?

Anh đẩy cửa phòng ngủ ra.

Tô Lam vội vàng kéo chăn che người.

Quan Triều Viễn bước nhanh về phía trước.

“Sao vậy Tô Lam? Em khó chịu ở đâu à?”

“Không” Giọng Tô Lam vọng ra từ trong chăn.

“Vậy em làm sao?”

Quan Triều Viễn định kéo chăn ra, nhưng Tô Lam giữ chặt chăn không buông tay.

“Anh đừng kéo! Em xấu lắm, không muốn gặp người khác! Mắt em sưng húp như vậy mà sao buổi sáng anh không nói cho em biết?”

Lúc này Quan Triều Viễn mới thở phào một

hơi, hóa ra là bởi vì mắt sưng, nhìn không đẹp cho nên không muốn gặp người khác.

“Buổi sáng anh thấy hết rồi”

Lúc này Tô Lam mới vén chăn lên.

“Vậy sao anh không nói cho em? Làm em ra ngoài mất cả mặt!”