MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 815

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 815

440 từ · ~3 phút đọc

Chương 815

Sự giao hòa cơ thể mới là minh chứng tốt nhất.

Sau cơn mây mưa.

Quan Triều Viễn chỉ làm Tô Lam một lần, ngay cả Quan Triều Viễn cũng bội phục sự tự chủ của mình, Tô Lam thì càng bội phục hơn.

Vì sợ mất đi nên mọi việc đều trở nên thận trọng.

Quan Triều Viễn dùng cánh tay trái của mình ôm Tô Lam vào trong lòng.

Hai má Tô Lam đỏ bừng, cô nép vào trong ngực Quan Triều Viễn.

Ban nãy trong khi thân mật, Quan Triều Viễn không ngừng lặp đi lặp lại một câu bên tai Tô Lam.

“Tô Lam, anh nhớ em.”

Bờ môi Tô Lam khẽ cong lên.

Lúc đầu cả hai đều không nói chuyện, Tô Lam lên tiếng trước.

“Gần đây cả hai chúng ta đều không bình thường, tạo sao anh không hỏi thăm em thế nào rồi?”

Nếu là bình thường thì nhất định anh đã hỏi một trăm lần rồi.

“Tô Lam, nếu anh nói cho em biết thì em không được cười nhạo anh.”

Quan Triều Viễn lộ vẻ mặt nghiêm túc.

“Em không cười đâu.”

“Anh sợ.”

Tô Lam lập tức ngồi dậy, dùng một tay chống cằm và nhìn về phía Quan Triều Viễn.

Sợ?

Điều gì có thể khiến Quan Triều Viễn sợ hãi? Trong mắt Tô Lam, Quan Triều Viễn là người không sợ trời không sợ đất!

“Anh sợ gì?”

“Anh sợ giống như lần trước…”

Quan Triều Viễn cụp mắt nhìn Tô Lam.

“Lần trước…”

Lần trước Tô Lam đã nói câu ly hôn, sau đó biến mất ba ngày ba đêm.

“Anh sợ em nói câu ly hôn với anh, nhưng anh không muốn ly hôn, anh không muốn xa em nên cứ giả vờ như không biết gì cả, anh thà rằng cứ tiếp tục cãi nhau như thế này còn hơn là phải xa em.”

Từ nhỏ đến giờ Quan Triều Viễn chưa từng sợ chuyện gì cả, đây là chuyện duy nhất mà anh sợ.

Anh chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình lại phụ thuộc vào một người phụ nữ như vậy.

Tô Lam đã hiểu ý anh, cô mỉm cười, sau đó lại nép vào ngực Quan Triều Viễn.

“Tô Lam, bây giờ anh có thể hỏi không?”

“Vâng.”

“Em sao vậy? Anh có chỗ nào làm không tốt hay làm không đúng thì em phải nói với anh.”

Tô Lam thở dài một hơi.

“Không có gì đâu, đây không phải vấn đề của anh mà là vấn đề của bản thân em.”

Quan Triều Viễn nhíu mày.