MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩnChương 993

Tổng Tài Anh Quá Bá Đạo Rồi - Tô Lam - Quan Triều Viễn - Bản chuẩn

Chương 993

441 từ · ~3 phút đọc

Chương 993

Quan Hạo ngay lập tức ngồi dậy ôm bà vào lòng.

“Em sao thế?”

“Tiểu Viễn… Tiểu Viễn, Tiểu Viễn xảy ra chuyện.”

Mặt Mục Chỉ Huyên lấm tấm mồ hôi lớn bằng hạt đầu.

“Xảy ra chuyện gì? Chẳng phải nó đang ở phòng bên cạnh sao?”

“Không phải, là tiên đoán của em.”

“Em thấy trước được cái gì?” Quan Hạo cau mày.

“Là cô gái đó!”

Mục Chỉ Huyên cố bình tĩnh lại.

“Là cô gái theo như tiên đoán của em trước đó, cô gái toàn thân đẫm máu đó, anh còn nhớ không?”

Quan Hạo nhớ lại một cách cẩn thận.

Lần trước, Mục Chỉ Huyên tiên đoán thấy một cô gái xa lạ cả người toàn là máu, khi ấy hai người họ còn cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Bởi vì Mục Chỉ Huyên chỉ có thể nhìn thấy trước tương lai của những người liên quan đến mình.

“Cô gái ấy thế nào?”

“Cô ta muốn giết Tiểu Viễn! Em nhìn thấy cô ta cắm nanh sói vào trái tim của Tiểu Viễn!”

Mục Chỉ Huyên hoảng sợ tột độ.

Những lời tiên tri của bà luôn cực kỳ chuẩn xác.

“Nếu em đoán không lầm thì cô gái ấy hẳn là người mà em bảo Tiểu Viễn cưới đó. Thì ra họ đã ở bên nhau lâu rồi, thảo nào lần trước em tiên đoán được chuyện của cô ta!”

Mục Chỉ Huyên vô cùng sợ hãi.

Quan Hạo cũng hết sức khiếp sợ.

Mục Chỉ Huyên bắt lấy cánh tay của Quan Hạo: “Chúng ta nên làm gì bây giờ?”

Quan Hạo cau mày, suy tư trong chốc lát.

“Có sự tiên đoán này cũng tốt, nói thẳng cho Tiểu Viễn biết để nó cắt đứt hoàn toàn với cô gái kia.”

“Nhưng em nhìn ra được Tiểu Viễn thật lòng yêu cô gái ấy, làm thế liệu có tàn nhẫn quá không?”

Mục Chỉ Huyên vẫn hơi lo.

“Khi cô gái ấy cắm nanh sói vào trái tim của Tiểu Viễn, em cảm thấy không tàn nhẫn sao?”

Mục Chỉ Huyên cúi đầu im lặng.

Từ khoảnh khắc Quan Triều Viễn ra đời, cuộc đời của anh đã được định trước là một bi kịch.

Mục Chỉ Huyên gật đầu.

“Vậy cũng được.”

Sáng ngày hôm sau, người một nhà ngồi ăn sáng với nhau.

Ánh mắt trời từ ngoài cửa sổ rọi vào, chiếu lên cơ thể khiến người ta cảm thấy dễ chịu.

Mục Chỉ Huyên và Quan Hạo nhìn nhau, hai người đều không mở miệng.

Tốc độ ăn của Quan Triều Viễn rất nhanh.