MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1346

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1346

388 từ · ~2 phút đọc

Chương 1346

Anh không cố tình, chắc chắn là có tình huống bất ngờ xảy ra.

Anh yêu mình, chung thủy với mình cả thể xác lẫn tâm hồn, chắc chắn là anh có nỗi niềm khó nói.

Mình phải tin Cố Thành Trung!

Cô hoảng loạn một thoáng rồi quay lưng bước đi, như thể đang chạy trốn.

Thấy cô đi khỏi, mặt Cố Thành Trung không tỉnh bơ nhưng tim thì giật thót.

Anh còn chưa kịp nói về việc này, đêm hôm ấy thực sự quá rối ren…

Lúc thu dọn dao thớt trong nhà bếp, Hứa Trúc Linh vấn đau đáu về những lời Tạ Quế Anh vừa nói.

Do mất tập trung nên không cẩn thận cứ tay phải con dao.

Đau đớn, làm cô tức thì tỉnh táo…

Người phục vụ bên cạnh nhìn thấy liền giật lấy con dao trên tay cô.

“Chị Trúc Linh, chị không sao chứ?”

Gô lơ đãng vung tay rồi băng bó lại, người phục vụ không chịu được nữa liên giúp cô rửa sạch và sát trùng vết thương, yêu cầu cô nghỉ làm về nhà và sớm đến bệnh viện băng bó.

Cố Thành Trung đã ăn cơm xong, trong cửa hàng cũng không có việc gì phải lo liệu.

Cô nhặt lấy chiếc túi rôi mơ hồ mà bước ra khỏi nhà hàng.

Trời vẫn đang là giữa trưa, nắng có chút chói chang, mặt trời ở ngay trên đỉnh đầu.

Cô không thể mở mắt và cảm thấy rất chóng mặt.

Có vẻ như cô thực sự cần phải đến bệnh viện, chỉ để mất một ít máu mà đã không ổn rồi.

Cô đang loạng choạng bước đi thì đột nhiên phía sau cô lại vang lên một giọng nói quen thuộc.

“Hứa Trúc Linh.”

Cô tức thì tỉnh táo lại, siết chặt bàn tay nhỏ bé của mình đến mức đâm vào vết thương mà vẫn không để ý.

Cô quay lại và nhìn thấy người đến chính là Tạ Quế Anh.

“Sao thế? Chưa đi à?”

“Tôi nghĩ chúng ta cần phải nói chuyện đàng hoàng.” Hai tay Tạ Quế Anh ôm ngực, không còn vẻ dịu dàng như trước, hiện tại tràn đầy độc đoán cùng thù địch.

Cô ta ngạo nghề hếch cằm lên và kiêu ngạo mà nhìn Hứa Trúc Linh như thể cô ta đã là người chiến thắng.

“Hình như tôi không có chuyện gì để nói với cô.”