MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1384

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1384

395 từ · ~2 phút đọc

Chương 1384

“Ớ..” Hứa Trúc Linh trợn tròn hai mắt, ngạc nhiên mà nhìn anh.

Lời nói này đầy vẻ âm trâm, không giống như nói đùa chút nào.

Cô dám khẳng định, Cố Thành Trung có lòng dạ hẹp hòi như vậy, chắc chăn sẽ làm ra.

Cô biết, Cố Thành Trung cũng không phải là người tốt gì, người không đụng chạm đến anh thì anh sẽ chẳng đụng chạm gì đến người, còn nếu đụng vào anh, thì tất cả đều sẽ không có kết cục tốt đẹp.

“Cố Thành Trung… Anh là ma quỷ hay sao chứ?”

“Bây giờ thì vẫn chưa, nên em có muốn anh trở thành ma quỷ không?”

Anh hỏi với vẻ sâu xa.

Hứa Trúc Linh cười không được mà khóc cũng chẳng xong, rồi cũng không biết mình có cần phải tức giận hay không: “Vậy em còn cần phải ly với chả hôn làm gì nữa?”

“Không ly hôn là tốt nhất.”

“Không đời nào!”

Cô trừng mắt đầy vẻ dữ tợn: “Phải ly hôn.”

“Vậy được thôi, em cũng nhớ những gì anh nói rồi đấy, anh sẽ theo đuổi em một lần nữa, nên em hãy chờ tái giá với anh thêm lần nữa đi.”

“Anh… Anh ngang ngược chuyên chế, đúng là hết thuốc chữa mài”

“Em chính là thuốc của anh.”

Lời nói này, thâm tình chân thành như thế, từng con chữ đều hết sức sâu lắng.

Anh gắt gao ôm lấy cô, sưởi ấm ở trong lòng ngực rắn chắc.

Tim của cô chậm rãi dao động, suýt chút nữa là rơi vào tay giặc.

Sau cùng… bèn đặt xuống toàn bộ sự tức giận, nói với vẻ bất đắc dĩ: “Cố Thành Trung… đã đến nhà em rồi, đừng ầm1 nữa, có phải là trẻ con đâu chứ.”

“Đừng nhúc nhích, để anh ôm em thêm một lát.”

Hứa Trúc Linh nghe thấy vậy, thì thật sự không giãy ra nữa, mà để cho anh ôm chặt.

Thời gian cứ trôi qua từng giây một, cô cũng không biết là đã qua được bao lâu nữa, thì Quý Mặc Nhiên không nhìn tiếp được nữa, mà đến gõ cửa xe.

Lúc này Hứa Trúc Linh mới tỉnh táo lại, rồi liền giãy ra khỏi tay anh, mở cửa đi xuống ngay tức khắc.

“Làm gì thế hả, cậu thấy xe cũng dừng được cả buổi rồi, mà còn chưa chịu xuống nữa hả? Không định về nhà nghỉ rồi chắc?”