MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1393

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1393

380 từ · ~2 phút đọc

Chương 1393

Ở đầu dây điện thoại bên kia, một giọng nói lạnh như băng cất lên, như thể phát ra từ vực thảm địa ngục.

Ngôn Phúc Lâm khẽ run rẩy rồi bật điện thoại ở chế độ rảnh tay.

“Hứa Trúc Linh đang ở chõ cậu phải không, giờ tôi lập tức lên đó.”

Hứa Trúc Linh nghe thấy vậy, đầu gối cô gần như mềm nhũn, không còn sức lực, cô quỳ trên mặt đất.

Cô vội vàng nháy mắt với Ngôn Phúc Lâm.

Ngôn Phúc Lâm cũng ngầm hiểu được, nói: “Em ấy không có ở đây, nếu em ấy tới, tôi sẽ…”

“Tôi thấy xe cô ấy ở dưới hầm để xe.”

“Ừm… Chuyện đó, anh Trung, hai người đã ly hôn rồi.”

“Vậy thì đã sao, tôi muốn kể chuyện đời cùng với vợ cũ của tôi. Hơn nữa, tốt nhất là đừng để cô ấy bỏ trốn, nếu không tội sẽ càng thêm nặng, lúc đó không biết chừng tôi sẽ làm đảo lộn tập đoàn Phát Đạt đấy.”

Vừa dứt lời, điện thoại cũng đã tắt, Hứa Trúc Linh yếu đuối dựa chân vào tường.

“Anh, không phải em đã quá lạnh lùng sao?”

“Em có cần anh bảo vệ em không?”

“Anh… anh có thể thắng được Cố Thành Trung không?”

“TẾ…

Hai người đưa mắt nhìn nhau một cái, đều nhận ra trong mắt đối phương ánh lên vẻ bi thương.

Ngay sau đó, Cố Thành Trung liền chạy tới văn phòng, anh vừa bước vào phòng mà có cảm giác như thể vừa bước vào lãnh địa của chính mình.

“Tổng giám đốc Ngôn, phiền cậu đi ra ngoài một lát, tôi có chút việc riêng cần phải giải quyết.”

Ngôn Phúc Lâm còn muốn nói điều gì đó, nhưng miệng ngập ngừng rồi cuối cùng vấn là không nói ra.

Anh biết Hứa Trúc Linh vẫn chưa quên anh, nếu hai người có thể bắt đầu lại từ đầu thì đó cũng không phải là chuyện xấu.

Sau khi Ngôn Phúc Lâm rời đi, cửa phòng đóng lại, văn phòng của Phúc Lâm bỗng bị bao phủ bởi một bầu không khí u ám.

Người đàn ông liếc nhìn về phía Hứa Trúc Linh đang run rẩy trong góc tường.

Vừa mới bước được một bước, Hứa Trúc Linh đã không cam lòng mà hét lên: “Anh, em sai rồi!”