MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1404

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1404

330 từ · ~2 phút đọc

Chương 1404

Anh cũng rất sợ, sợ cô sẽ không ra, sợ bản thân thất vọng đến chết!

“Vậy… Nếu như em không đến thì anh sẽ làm thế nào?” Giọng nói buồn bã của Hứa Trúc Linh vang lên.

“Anh sẽ tiếp tục chờ đợi, bởi vì anh tin rằng em sẽ đến. Hứa Trúc Linh, anh cũng không hề sợ gì cả, có phải anh rất quá đáng không?”

Đôi mắt sâu thăm thẳm của anh nhìn cô, trong đôi mắt lóe lên tia sáng hiu quạnh.

Cô nghe thấy lời nói này thì mở miệng muốn nói gì đó, nhưng lại không nói được lời nào cả.

Trong lòng bọn họ đều biết rõ đối phương không thể vứt bỏ mình được, cho nên… Mới không hề kiêng ky gì cả.

“Quay về thôi, lạnh quá.”

“Hứa Trúc Linh, anh muốn em.” Nói rồi, người đàn ông đó cúi người hồn.

Đôi môi hơi lạnh, nhưng phần lưỡi lại vô cùng nóng bỏng.

Nó thâm nhập thẳng vào, chiếm đoạt thành công.

Cô không ngừng dãy dụa, cô vốn cho rằng sức lực của mình không thể làm anh rung động được. Nhưng không ngờ mình lại dùng tất cả sức lực của cơ thể để đẩy mạnh ra, Cố Thành Trung lảo đảo lùi về phía sau vài bước.

“Khụ khụ…” Anh đột nhiên ho khan dữ dội, căn bản không thể nào kìm lại được.

Anh vội vàng quay lưng lại, còng người xuống, dáng vẻ giống như rất đau đớn khó chịu. Anh luôn kìm nén âm thanh, tiếng ho vô cùng nặng nề.

“Anh sao vậy?”

Hứa Trúc Linh lập tức trở nên lo lắng, cô muốn đi lên phía trước nhưng lại bị anh ngăn lại.

“Em đừng qua đây.”

“Anh sao vậy? Lễ nào trong người không thoải mái sao? Anh có cần đi bệnh viện không?” Gô lo lắng, lòng nóng như lửa đốt.

Anh nhìn vết máu trong lòng bàn tay của mình, dưới ánh trăng lạnh lễo trong sáng vết máu ấy càng rõ ràng hơn.