MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1667

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1667

477 từ · ~3 phút đọc

Trong phòng truyền đến tiếng nổ, Cố Thành Trung đau khổ quỳ một gối xuống đất. Phát súng này bắn trúng bên cạnh bắp đùi của anh, máu tươi chớp mắt ướt đâm tây trang, ào ạt chảy ra ngoài. Đỉnh đầu anh thấm ra lớp mồ hôi lạnh, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như cũ. Anh nâng con mắt, nhìn về phía Phó Minh Tước phía lầu hai, anh ta đang cười. “Ngại quá, lâu rồi không có thực thi nhiệm vụ, thủ pháp dĩ nhiên kém đi nhiều, đầu với chân không phân biệt được rồi.” “Là Diên sai anh đến hành hạ tôi đúng không?” “Anh đoán xem.” “Không sao cả, có thủ đoạn gì cứ việc dùng, tôi Cố Thành Trung không Sợ.” “Trí khí đấy.” Lời này của Phó Minh Tước mang theo mấy phần bội phục. Cùng Cố Thành Trung không hợp là một chuyện, nhưng cũng không trở ngại việc anh thưởng thức người này. Lại thêm phát súng nữa, bắn trúng bờ vai của anh. Máu tươi rơi trên mặt đất, đầu choáng váng như nở hoa. Phát súng thứ 3, là một bên chân còn lại, hai chân anh bất đắc dĩ quỳ xuống. Phát súng thứ 4, cánh tay. Phát súng thứ 5, bụng dưới. Cả người anh đều là máu, nhưng anh vấn như cũ quật cường chống trên mặt đất, không ngã xuống. “Vẫn còn phát súng cuối cùng.” “Tôi chỉ còn một viên đạn.” Phó Minh Tước sâu xa nói. Anh ta chưa từng có chuyện mà sau khi viên đạn cuối cùng bắn ra, người đó vẫn còn sống Cố Thành Trung nháy mắt liên hiểu rõ ý của anh ấy. Phát súng cuối cùng chính là muốn kết thúc tính mạng của anh. “Cố Thành Trung, trước khi sắp chết, có muốn nói lời trăng trối gì không?” “Tôi yêu cô ấy.” “Chỉ như vậy?” Phó Minh Tước kinh ngạc, không hiểu nhìn anh. Cố Thành Trung nghe vậy, chỉ cười cười, khóe môi chảy ra máu tươi, hiện lên vẻ đẹp yêu nghiệt dị thường, Mặt của anh tái nhợt như giấy vì mất máu quá nhiều, mồ hôi trên trái rơi xuống từng giọt lớn. Anh cười, môi đỏ răng trắng tuấn mỹ phi phàm. “Có rất nhiều lời muốn nói, nhưng……. nghĩ không ra nữa rồi, điều suy nhất có thể nghĩ đến bây giờ chính là cô ấy. Tôi yêu cô ấy chỉ thế mà thôi.” “Tốt, lời nói này, tôi sẽ không giúp anh chuyển lời, hẹn gặp lại, người anh em. Phó Minh Tước nói xong, Cố Minh Thành cũng chầm chậm nhắm mắt. Mọi thứ trong quá khứ hiện lên lướt qua trong đầu , nhưng cuối cùng đọng lại là khuôn mặt nhỏ bé của cô.