MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1670

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1670

465 từ · ~3 phút đọc

Chương 1670 Cô một bên lo sợ bất an đợi kết quả, một bên trong lòng điên cuồng mắng Phó Minh Tước. Cuối cùng, cửa phòng cũng mở ra, bên ngoài cũng sắp đến hoàng hôn rồi. Bác sĩ cả đầu đầy mồ hôi, nói: “Bệnh nhân an toàn rồi, cô có thể đi vào thăm, anh ta đang đợi cô.” “anh ấy vấn tỉnh táo sao?” “Đúng vậy, bệnh nhân từ chối sử dụng thuốc gây mê, chúng tôi cũng bị dọa sợ luôn. Hiện bệnh nhân rất yếu, cô vào phòng xem đi.” Từ chối sử dụng thuốc mê. Nghe đến mấy chữ này, cô cảm thấy kinh ngạc. Cô nhanh chóng đẩy cửa bước vào, nhìn thấy Cố Thành Trung yếu ớt không thể tả nằm trên giường bệnh. Cánh môi khô khốc không chứa bất kì tia máu nào. Ánh mắt của anh cũng không còn sáng như vậy nữa, giờ phút này chỉ khép hờ đầy mệt mỏi. Ngực của anh vẫn đang phập phồng lên xuống chứng tỏ anh còn sống. Cô lập tức chạy đến trước giường, nhìn thấy trên người anh chỗ nào cũng được băng bó, có chỗ máu tươi thấm đỏ cả băng vải. “Em đến rồi à?” Tiếng anh ấy nhẹ nhàng có chút vô lực. “Vì sao anh lại không tiêm thuốc mê, anh bị điên rồi sao?” “Anh muốn phẫu thuật kết thúc có thể lập tức nhìn thấy em, vì vậy không tiêm nữa.” “Anh lúc nào thấy em mà không được? Có cần phải nén đau đến vậy để lấy viên đạn ra không?” Nói rồi nước mắt không khống chế được mà rơi xuống. Anh không tiêm thuốc mê đó chỉ là vì muốn khi kết thúc phẫu thuật có thể nhìn thấy cô. Tên ngốc này! “Đáng chứ.” Hai từ này lực vang lên vô cùng khác thường. Trái tim cô run rẩy, trong lòng gợn lên vô số đợt sóng. Cô nói không nên lời, nước mắt nóng bỏng rơi xuống. Anh muốn nâng tay lên giúp cô lau nước mắt nhưng toàn thân vô lực. Anh mạnh mẽ tiếp tục nâng tay lên nhưng bị cô cầm lấy. “Anh đừng động đậy nữa!” “Vậy em đừng khóc nữa.” “Em vốn dĩ là không kìm được, em †ự mình lau.” Cô sờ lung tung, nhìn dáng vẻ của anh như vậy, nghẹn ngào nói: “Có phải là rất đau không? Đã bị bắn trúng nhiều như vậy.” “Em nhìn thấy rồi đúng không?” Hứa Trúc Linh nghe vậy liên gật nhẹ đầu, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống. “Cô ở phòng quan sát nhìn thấy tất cả, cô luôn muốn hét lên nhưng miệng bị chặn lại, không thể phát ra âm thanh nào cả.”