MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 1774

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 1774

651 từ · ~4 phút đọc

Một bàn người đã ngồi ổn định, mà Cố Thiện Linh cũng gọi video tới. Anh ấy luôn ở nước ngoài, đã không còn thói quen đón tết rồi. Mỗi lần đều là dosh trải qua buổi tối như này với anh ấy. Anh ấy sợ bản thân quá nhớ nhung, cho nên đã về Khải Đặc Licoln. Sau khi nói chuyện điện thoại với Cố Thiện Linh xong, mọi người cùng ngồi ăn cơm với nhau. Ở đây cũng xem như là bốn cặp vợ chồng, dù gì thì hôn lễ của Phó Thiết Anh và Châu Vũ cũng chưa danh chính ngôn thuận, tin này còn chưa truyền tới nhà họ Châu, sao có thể tính? Hơn nữa Châu Vũ còn chưa tới tuổi hợp pháp, chưa lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi. Châu Vũ đang ngồi là nhỏ nhất, miệng cũng ngọt ngào nhất, vô cùng khiến người khác yêu thích. Nói dăm ba câu, đã làm dịu được bầu không khí cứng nhắc, khiến mọi người cười nói vui vẻ, hòa thuận ấm áp. Châu Vũ kể một câu chuyện hài, mọi người đều cười không dừng được. Nhưng Phó Thiết Ảnh lại không cười mấy, căn bản không thấy buồn cười, về cơ bản không hiểu mọi người cười gì. Anh ta nhấp môi rượu vang, sắc mặt lạnh nhạt. Anh ta hiển nhiên không hợp với bầu không khí náo nhiệt thế này. Châu Vũ không vui nhìn anh ta, nói: “Chuyện hài của tôi không buồn cười sao?” “Không buồn cười.” Anh ta thật thà trả lời. Châu Vũ nghe được, sắc mặt lập tức trâm xuống. Phó Thiết Ảnh thấy được một ít manh mối, lập tức sửa lời: “Buồn cười, rất buồn cười.” “Vậy tại sao anh không cười?” “Tôi cười.” Nói rồi, anh ta cố sức nhếch khóe miệng,để lộ răng nanh. Tuy rằng cứng đơ không được tự nhiên, nhưng trông cũng rất ngốc nghếch đáng yêu. Tương phản với sự hung dữ của anh ta, thế mà lại có hơi đáng yêu. “Vừa nhìn đã biết là người mới! Em ba, em phải dạy dỗ em tư cho tốt, em là người đã từng trải đấy.” “Đúng vậy, không có việc gì thì mấy người anh em chúng ta hay tụ tập. Loại sinh vật như con gái, kì thực rất dễ dỗ dành. Chúng ta đều là người có kinh nghiệm, cũng là người một nhà. Nguyên Doanh tiếp lời mà đáp. Phó Thiết Ảnh liếc nhìn một vòng, cảm thấy bản thân không thuộc về nơi này, nhưng bởi vì sự trói buộc của Châu Vũ mạnh mẽ bắt buộc phải ở đây. Anh ta vốn cho rằng ở đây sẽ không ngồi yên được, lại không ngờ chẳng có gì. Bọn họ đối với mình cũng không hề phòng bị hay có chút địch ý nào, uống nói: “Tuy tuổi tác tôi không kém so với các cậu, lại xưng anh gọi em với Cố Thành Trung,cũng không phân biệt lớn nhỏ. Nhưng hết cách rồi, ai bảo tôi lấy phải cục cưng nhỏ nhất của nhà họ Cố chứ, cho nên hai người cũng là anh cả của tôi. Không quan tâm trước đây có ân oán gì, nhưng bây giờ là đêm giao thừa, ngày mai chính là mùng một năm mới, đều là ngày tốt lành.” “Uống chén trà này, mọi hận thù đều buông bỏ, ở đây không còn tính kế cũng không còn chém giết, chỉ có anh em rể, thế nào?” Nguyên Doanh đảm đương việc hòa giải, xoa dịu mối quan hệ giữa hai anh em bọn họ. : Cố Thành Trung không chút do dự mà nhận trà, nhưng Phó Thiết Ảnh lại chậm chạp không động. Hai đôi mắt đồng thời nhìn tới người anh ta, đều đang đợi hành động của Phó Thiết Ảnh.