MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 2310

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 2310

329 từ · ~2 phút đọc

Chương 2310

Điều này nghĩa là anh là người đàn ông duy nhất tới đây.

Anh thấy đầu giường đặt Shoujo Manga, bèn tò mò mở ra đọc thử.

Câu chuyện kể về hoàng tử thành thục, khi còn nhỏ anh đã biết mấy thứ này đều là giả. Không ngờ Tân Miêu lớn rồi vẫn xem mấy thứ này.

Anh biết, bề ngoài nhìn cô như một quả ớt nhỏ, nhưng trái tim rất mềm mại.

Không lâu, Tân Miêu đã ra ngoài. Bỏ đi quần áo gợi cảm, thay vào đó là đồ ngủ màu hồng hình con thỏ, trên đầu còn cột dây tóc hình tai thỏ.

Cô đi chân trần trên mặt thảm mềm mại, giống như một đứa trẻ mãi chẳng lớn. Cả người không tỏa ra mị lực mà là sự đơn thuần đáng yêu.

“Hầy… em mặc nhầm đồ đúng không? Để em đi thay một bộ khác đẹp hơn”

“Khỏi đi, cứ mặc vậy.”

Anh giữ chặt tay cô, dùng lực chút khiến cô ngã vào lòng anh.

Nháy mắt mặt cô đỏ bừng.

Kỹ năng trêu ghẹo đàn ông của cô đã thuộc hàng lão làng. Nhưng sao lần này cứ ngượng ngùng thế. Có lẽ… Cô chỉ thuộc lý thuyết trên giấy, chưa hề cảm nhận thật sự…

Hai người cùng nằm song song trên giường, ngay lập tức làm lộ ra chiếc giường đơn màu hồng không thể nhỏ hơn.

Gô tựa vào ngực anh, có chút lúng túng, tay chân lạnh ngắt, lòng bàn tay toát ra một tầng mồ hôi mỏng.

Mà Phó Thanh Viên lúc này cũng không biết nên làm cái gì, hai người mắt †o trừng mắt nhỏ, không khí trong chốc lát sắp kết thành băng.

Cứ như vậy nhìn nhau vài giây, Phó Thanh Viên mới hồi hộp nói.

“Tiếp theo… Tiếp theo phải làm gì?

Anh… Anh không biết…”

Anh nói chuyện cũng có chút lắp bắp.

“Cởi… Cởi quần áo?”

Cô nuốt nước bọt, hồi hộp đến mức xuýt chút nữa thì toàn thân run rẩy.

“Vậy thì… cởi đi.”