MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 2682

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 2682

478 từ · ~3 phút đọc

Chương 2682 Cô ta mở to mắt. Ngôn Phúc Lâm thấy thế hỏi: “Em tỉnh rồi à? Ngủ ngon không?” “Không ngon.” Cô ta tức giận nói. Ngôn Phúc Lâm có hơi khó hiểu, tự hỏi mình đã sai ở đâu. “Em xuống xe đây.” Lâm Thư mở cửa và xuống xe. Ngôn Phúc Lâm vội vàng đuổi theo và nói: “vậy… có muốn anh ôm một cái không?” Lúc đầu Lâm Thư có hơi tức giận, nhưng khi nghe được lời này trong lòng đã cảm thấy vui sướng. Cô ta lập tức quay lại lao vào ôm chầm lấy anh ta. Ngôn Phúc Lâm giơ đôi bàn tay to lớn của mình vuốt lấy tóc Lâm Thư, với những cử động nhẹ nhàng và vòng tay ấm áp. Lần đầu tiên cô ta được ôm người mình yêu như vậy, cảm thấy… Rất hạnh phúc! Hai người ôm nhau, có chút không muốn rời đi. Đúng lúc này, bỗng nhiên đèn trước cửa nhà họ Lâm bật sáng, khi bố mẹ Lâm Thư đi ra ngoài thì thấy con gái mình đang ôm ấp một người đàn ông. “Cậu là ai, buông con gái của tôi ra. Đồ khốn kiếp, cậu muốn chết sao…” Bố Lâm Thư cầm đèn pin, tức giận đến mức muốn đập vỡ cả đèn pin. Vẻ mặt mẹ Lâm Thư hơi tiếc nuối nhìn anh ta, vội vàng kéo Lâm Thư lại và cười nói với cô ta: “Hai đứa đi chơi thì đi chơi đi, buổi tối không về nhà cũng không sao, vui vẻ là được rồi.” “Không, cái đó. Cậu thanh niên này… con gái của chúng ta…” Bố Lâm Thư còn chưa nói xong đã bị kéo trở lại. Cánh cửa đóng lại, mẹ Lâm Thư giận dữ nhìn ông ta: “Mắt của ông có vấn đề hay sao. Đó là Ngôn Phúc Lâm, người mà con gái của ông phải lòng đó.’ “Dù có phải lòng thì cũng không được ôm nhau như thế, nếu để bị hàng xóm nhìn thấy. Như vậy thì còn ra thể thống gì?” Bố Lâm Thư tức giận nói, ông ta cảm giác như con gái của mình sắp bị người khác cướp đi. “Đồ đầu heo, nếu ông quấy rầy việc tốt của con gái tôi, cả đời này đừng hối hận, tôi đi ngủ đây. Còn ông có muốn đi ngủ không?” Sau đó, mẹ Lâm Thư xoay người rời đi không thèm nhìn ông ta. Trong lòng bố Lâm Thư suy nghĩ một hồi, không biết là nên đi ra ngoài hay ở trong nhà. Vì vậy… hồi hộp nằm trước cửa sổ và quan sát. “Vậy, em đi vào đây…” Lâm Thư lưu luyến nói. “Ừm, vậy ngày mai anh sẽ đến đón em, đưa em đi học.” “Được… được rồi.” Cô ta ngại ngùng nói.