MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc LinhChương 2929

Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ Hứa Trúc Linh

Chương 2929

552 từ · ~3 phút đọc

“Thật ư?”

Anh ta đột ngột quay lại, mà cô ta thì đang giận dữ vung tay lên.

Vừa quay người lại, bàn tay nhỏ bé của cô ta đã lập tức đưa ra sau lưng, lo lắng nhìn anh ta.

Trước đây thầy giáo đã nói, có nhiều vụ án mạng đều là do chỉ tay vào người khác.

Việc chỉ tay vào người khác là điều rất bất lịch sự và dễ kích động cảm xúc của người khác.

Toàn thân anh ta ngập tràn sát khí tiến nhanh về phía cô ta.

Cô ta sợ hãi lùi lại, nhưng đã lui đến góc tường, không còn nơi nào để trốn.

Anh ta đặt tay lên đỉnh đầu cô ta, lập tức ôm cô ta vào trong vòng tay của mình, hơi thở mang khí chất nam tính có một không hai của anh ta khiến cô ta có chút choáng váng.

cảm giác quá quen thuộc.

Trái tìm cô ta run lên, sớm đã dâng lên đến cổ, như thể sẽ nhảy ra ngoài.

“Anh… anh định làm gì?”

“Tốt hơn hết cô nên nói được làm được. Nếu cô sống không tốt, tôi sẽ ngủ không được yên. Tôi rất biết ơn Kỷ Thiên Minh. Cô không biết trước đây cô đã gây phiền phức như thế nào đâu. Tôi biết ơn đồng thời, cũng rất cảm thông. “

“Anh… anh thật quá đáng, anh quả thực không phải là đàn ông. Cho dù đã chia tay, nói tôi như vậy với anh vui lắm sao?”

Kỷ Nguyệt Trâm tức giận đến mức não không còn nghĩ ngợi gì nữa, chỉ trực tiếp tát một cái…

Tát một cái thật mạnh.

Lực rất mạnh, âm thanh rất đanh, đánh gương mặt anh ta hất sang một bên.

Cô ta choáng váng, anh ta cũng choáng váng.

Gô ta nhìn bàn tay run rẩy của mình, lực tác dụng ngược lại là như nhau, lòng bàn tay đỏ bừng, cho thấy cái tát vừa rồi mạnh đến như thế nào.

William xoa xoa khóe miệng, nhìn đầu ngón tay ửng đỏ kia, đôi mắt xanh biếc lập tức trở nên cực kỳ thâm hiểm.

“Đánh là tốt. Từ nay về sau, chúng †a sẽ như người xa lạ, không can thiệp vào chuyện của nhau nữa, thế nào.”

“Mong còn không được!”

Cô ta siết chặt nắm tay, hét lên băng tất cả sức lực của mình.

William cũng không nhìn những người công nhân, thẳng thừng nói: “Tháo xuống đi, ném vào thùng rác.”

Những lời này chứa đầy sự thù địch.

Nói xong anh ta bỏ đi mà không ngoái lại.

Công nhân rùng mình, mới tới lắp cửa không lâu, trong nháy mắt đã bị phá bỏ.

“Tuổi trẻ bây giờ khi tốt thì keo như keo, nhưng… chia tay rồi thì đáng sợ quá”.

“Đúng vậy, hôm đó đặt cửa cũng tìm đến dịch vụ, lắp đặt giám sát, sửa chữa bóng đèn thoát nước tại nhà… có vấn đề nhỏ cũng phải sửa.”

“Hai người tốt như vậy, làm sao có thể…”

“Tháo cửa ra cho cẩn thận, đừng có nói nhảm nhí. Sau khi tháo cánh cửa này, hãy thay nó bằng loại tốt nhất cho tôi”

“Đây là thứ tốt nhất rồi…”