MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một ChútChương 331

Tổng Tài Cưng Chiều Nhẹ Một Chút

Chương 331

423 từ · ~3 phút đọc

Tuy nhiên, anh lại không nói gì.

Có Manh Manh sót ruột, lại không dám ngắng đầu lên nhìn anh.

Sợ sẽ làm lãng phí thời gian.

“Anh rốt cuộc có nhìn ra chưa?” Cô thúc giục.

Lục Tư Thần cười cười: “Đối với một trò chơi đơn giản như vậy, còn cần người khác trợ giúp sao?” “Đâu có dễ đâu.

Em nhìn hoa cả mắt rồi!” Có Manh Manh khóc không ra nước mắt: “Level này rất khó.

Em chơi máy ngày rồi đều bị kẹt ở chỗ này!” Lục Tư Thần bát lực, chỉ đành chỉ dẫn.

Đừng nói, anh chỉ mát mấy câu nói liền dễ dàng lên cấp.

Có Manh Manh rất ngạc nhiên! Cô nghi ngờ nhìn anh, càm ràm: “Lục Tư: Thần, nói thật đi, lúc trước có phải cũng thích chơi candy crush không?” Lục Tư Thần lắc đầu: “Chưa từng chơi.” Chính xác mà nói, người đàn ông này giống như chưa từng thích chơi game.

“Có thật không?” Cố Manh Manh không tin điều đó.

Cô nghỉ ngờ nhìn anh, và nói: “Vậy thì tại sao anh lại chơi lợi hại như vậy?” Lục Tư Thần cười khổ: “Cái này đã kêu lợi hại rồi? Bé con, yêu cầu của em thấp thật.” Cố Manh Manh: “…” Sao cô lại cảm thấy mình bị chê cười chứ? Lục Tư Thần đem người ôm vào trong lòng, nói tiếp: “Được rồi.

Lúc ngồi xe đừng có chơi điện thoại mãi, kẻo lát nữa lại nói chóng mặt.” “Ứm Có Manh Manh phồng má.

Cô dựa vào vòng tay của người đàn ông và nói, “Lục Tư Thân, tại sao anh lại thông minh như vậy?” “Hửm?” Lục Tư Thần nhìn xuống cô.

Có Manh Manh không chớp mắt, tiếp tục: “Anh không chỉ rất thông minh, còn đẹp trai lại biết kiếm tiền.

Anh hoàn hảo đến mức không thể tìm ra bắt kỳ khuyết điểm nào.” Lục Tư Thần cười.

“Bé con, em có phải có gì muốn xin anh không?” Cố Manh Manh ngắn ra.

Cô ngơ ngác nhìn: “Sao anh lại nói như vậy?” Lục Tư Thần nâng cằm, cong môi: “Vô sự hiến ân cần… ừm, câu tiếp theo là gì?” “Phi gian tức đạo(*)?” Œ) Vô sự hiên ân cân, phi gian tức đạo: không có việc gì mà tỏ ra ân cần thì không phải kẻ gian cũng là kẻ trộm.

Có Manh Manh nói mà không cần suy nghĩ.

Nhưng ngay sau đó, cô phản ứng lại..