MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Không thể Trêu - Đường Tư VũChương 155

Tổng Tài Daddy Không thể Trêu - Đường Tư Vũ

Chương 155

1,557 từ · ~8 phút đọc

Chương 155: Cảm Giác Một Nhà Ba Người   Vừa ăn sáng xong, Hình Liệt Hàn nhận được một cuộc gọi rồi nói với Đường Tư Vũ: “Đàn piano của em được mang tới rồi đấy.” “Nhanh vậy!” Đường Tư vũ kinh ngạc, sau đó nhìn phòng khách rộng lớn, cô tìm một chỗ thích hợp để đặt cây đàn ở đó. Chiếc đàn piano được bốn người giao hàng cần thận chuyển vào, bên trên còn được phủ một lớp bọc mỏng chống bụi. Khi bọn họ đặt cây đàn xuống, Đường Tư Vũ mới chợt nhận ra đây không phải là cây đàn trong nhà của cô. Cô vội vàng nhìn Hình Liệt Hàn: “Cây đàn này anh lấy từ đâu?” “Mua đấy.” Hình Liệt Hàn mỉm cười. “Cái gì? Sao anh không chuyền cái ở nhà tôi mang đến đây!” Đường Tư Vũ cảm thấy thật lãng phí! Rõ ràng là cô có đàn piano mà. Hình Liệt Hàn mặt vẻ đương nhiên nói: “Cái đó là cha em tặng, cái này là tôi tặng em. Trong nhà của tôi, đương nhiên phải để thứ tôi tặng em rồi.” Đường Tư Vũ không nói nên lời, nhìn cây đàn piano nhãn hiệu cao cấp này, cô thật sự không biết nên nói gì, cô suy nghĩ một lúc lâu, rồi nói với anh: “Cảm ơn!” “Coi tôi như người ngoài làm gì? Chúng ta là người một nhà.” Hình Liệt Hàn ám muội đến bên cạnh cô, môi mỏng cắn nhẹ vành tai cô. Đường Tư Vũ hơi loạn nhịp, tự nhiên đi kéo bỏ lớp vỏ bọc, giả vờ như không nghe thấy gì, Hình Liệt Hàn giúp cô kéo nó ra, đôi tay thon dài trắng nõn của anh gõ hai phím đàn, phát ra âm thanh hoàn mỹ. Đường Tư Vũ biết rất rõ về giá cả của đàn piano, vì vậy cô ấy biết chiếc đàn piano này đắt như thế nào. Những thứ có giá trên trời, chất lượng đương nhiên cũng rất tốt. Đường Tư Vũ ngồi xuống, kiểm tra lại một lần, chơi một bản nhạc để kiểm tra chất lượng âm thanh. Cậu nhóc cũng đến góp vui, cậu ngồi bên cạnh mamii, đôi bàn tay nhỏ bé gõ rất điêu luyện, cả hai cùng nhau hợp tấu cả một buổi trưa trong tiếng đàn piano du dương. Mười một giờ gia đình ba người họ đi ra ngoài mua thức ăn, rồi trở về nhà cùng nấu cùng ăn. Hai giờ chiều, Hình Liệt Hàn đến công ty, còn Đường Tư Vũ ở nhà với con trai, nhân tiện tập đàn luôn. Buổi chiều, cô nhận được cuộc gọi từ Diệp Du, một tuần sau cô ấy thu âm album mới, bảo cô qua đề đệm nhạc cho, Đường Tư Vũ đã đồng ý. Cô nghĩ lúc đó, con trai cũng đã ra nước ngoài cùng với người nhà Hình gia, cô vừa hay lại có thời gian. Chạng vạng tối, Hình Liệt Hàn gọi điện thoại về báo buỏi tối anh phải đi xã giao với khách hàng, bảo hai mẹ con cô tự chuẩn bị bữa tối cho mình. Đường Tư Vũ nấu hai món mặn cùng với một canh, đều là món mà con trai yêu thích, buổi tối con trai tập đàn cùng cô, không gian ở đây vắng vẻ và yên tĩnh, không cần phải lo lắng vì làm phiền hàng xóm, tập đến 8h30 tối thì cậu nhóc thấy buồn ngủ. Ở trường học còn có thể ngủ trưa, nhưng ở nhà, cậu nhóc căn bản không muốn ngủ trưa, cho nên buổi tối mới sớm cậu nhóc đã muốn đi ngủ rồi. Đường Tư Vũ tắm rửa sạch sẽ cho con, đặt cậu nhóc trên chiếc giường nhỏ, cậu nhóc mặc bộ đồ ngủ, chớp chớp đôi mắt to nhìn cô: “Mami, con cảm thấy hạnh phúc quái” “Tại sao?” “Bởi vì con được ở cùng daddy và mamil Con còn có ông bà nội, có cô chú, còn có ông ngoại, con có thật nhiều người thân!” Trái tim Đường Tư Vũ rung động, hóa ra trong lòng con trai lại khao khát tình cảm gia đình đến vậy, tuy cô không từ chối anh đến gặp người nhà Hình gia, nhưng trong lòng con trai cô vẫn được đứng chung với bọn họ. “Ngoan, ngủ đi!” “Mami, sau này mami sẽ cùng daddy kết hôn ạ?” “Vấn đề này mami cũng không biết.” “Mami…con không thích có cha dượng mẹ kế, con chỉ thích daddy với mami thôi.” Cậu nhóc ủy khuất chẹp miệng nhíu mày. Trái tim Đường Tư Vũ bị con trai âm thầm xé nát, cô đương nhiên không muốn con mình chịu ủy khuất, cô từ nhỏ đã phải trải qua cảnh xót xa khi cha có vợ kế, tất cả mọi thứ đều bị cướp đi, nhưng con trai của cô, cô làm sao có thể nhẫn tâm như vậy được? “Cho mami và daddy thời gian, ít nhất là đề chúng ta từ từ vun đắp tình cảm, được không?” Đường Tư Vũ không trực tiếp hứa với con trai. “Vâng! Vậy thì con sẽ đợi ngày mà daddy với mami kết hôn.” Cậu nhóc nhoẻn miệng, vui vẻ nhắm mắt lại. Đường Tư Vũ xoa chiếc đầu nhỏ của cậu, cậu nhóc đã ngủ say rồi, nhưng trong lòng của Đường Tư Vũ mãi vẫn chưa bình tĩnh trở lại. Trong một khách sạn lớn ở trung tâm thành phó, Hình Liệt Hàn chào đón một số khách hàng nước ngoài, nhóm khách hàng này rất thích rượu ngoại, cho nên số tiền của đống rượu trên bàn lên tới hàng triệu NDT. Với tư cách là người chủ nhà, Hình Liệt Hàn đương nhiên không tránh được việc phải vui vẻ cùng bọn họ. Vào lúc 9 giờ 30 tối bữa tối mới chấm dứt. Sau khi Hình Liệt Hàn và khách hàng chào tạm biệt, anh bảo trợ lý Hàn Dương lái xe vì anh cảm thấy hơi say. “Trở về biệt thự của tôi.” Hình Liệt Hàn dặn dò, anh mệt mỏi dựa vào chỗ của mình, nhắm mắt nghỉ ngơi. Sau nửa giờ, xe chạy vào biệt thự, sau khi xuống xe Hình Liệt Hàn kêu Hàn Dương lái xe quay trở về. Bước đi của Hình Liệt Hàn có chút lộn xộn, tửu lượng của anh cũng khá, nhưng nhóm khách tối nay tửu lượng quá tốt, anh lại bị mời rượu đến nỗi say đến tận năm phần. Hình Liệt Hàn từng bước đi lên cầu thang, khi anh nhìn ánh đèn rạng rỡ ở phòng khách, khóe miệng lập tức cong lên một nụ cười mãn nguyện, cái cảm giác có người chờ mình ở nhà này thật là tốt. Dường như thực sự có hơi ấm của một gia đình nhỏ. Đường Tư Vũ nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng xe, cô từ trong phòng đi xuống, đột nhiên nhìn thấy người đàn ông từ cửa bước vào, bước chân của anh ta không hề vững vàng và mạnh mẽ như mọi khi mà có chút loạng choạng. Đường Tư Vũ nhíu mày, nhanh chóng đi xuống lầu. Hình Liệt Hàn ngắng đầu nhìn cô, Đường Tư Vũ sải bước đến bên cạnh anh, hỏi: “Anh uống rượu hả?” Hình Liệt Hàn mượn cớ say rượu, lập tức mở rộng vòng tay ôm lấy cô, đè nửa người lên bờ vai gầy của cô, Đường Tư Vũ đành phải ôm lấy anh: “Để tôi dìu anh lên sofa.” Hình Liệt Hàn ôm cô, vùi vào hõm cổ Cô, bất động, thấp giọng khẩn cầu: “Đề tôi ôm em một lát.” Đường Tư Vũ có chút bắt lực, đành phải để cho anh ta ôm một lúc, nhưng người đàn ông thật sự rất nặng, đè xuống khiến bả vai cô không thể chịu nồi. “Tôi không chống nồi nữa, anh có thể đi ra sofa nghỉ ngơi trước được không?” Đường Tư Vũ nhỏ giọng thuyết phục. Hình Liệt Hàn mới nhận thức được một chút, anh buông cô ra và đứng yên, nhìn cô với đôi mắt vằn đỏ tia máu: “Con trai ngủ chưa?” “Ngủ rồi!” Đường Tư Vũ đáp. Chỉ thấy người đàn ông cong môi cười, kéo cô dậy rồi đi đến ghế sofa bên cạnh, Đường Tư Vũ choáng váng, người đàn ông này đang có ý gì? Chẳng lẽ cho rằng con trai đã ngủ, là anh có thể làm loạn sao? Đường Tư Vũ không muốn chơi trò ấu trĩ này với anh, cô vừa đứng dậy, anh lại đè cô xuống sô pha, hơi rượu êm dịu phả vào mặt cô khiến cô gần như choáng váng. “Hình Liệt Hàn, anh say rồi, mau thả tôi ra.” Đường Tư Vũ hét lên, vươn tay đầy anh ra. “Đường Tư Vũ, chẳng lẽ em không nhìn ra sao? Anh thích eml” Hình Liệt Hàn say khướt, cho nên những lời từ tận đáy lòng, anh trực tiếp nói ra. Đường Tư Vũ khẽ giật mình, ngắng đầu lên, anh nhanh chóng chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của cô, đem sự nhiệt tình của anh biến thành hành động để nói cho cô biết.