MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Không thể Trêu - Đường Tư VũChương 158

Tổng Tài Daddy Không thể Trêu - Đường Tư Vũ

Chương 158

1,496 từ · ~8 phút đọc

Chương 158: Cô Chăm Sóc Anh Đối với việc tại sao bản thân lại bị sốt cao như vậy, điểm này trong lòng Hình Liệt Hàn biết rất rõ, chỉ trong một đêm, anh tắm nước lạnh 3 lần, hơn nữa nguồn nước ở khu vực này là nguồn nước ngầm dưới núi, mặc dù đã sang hè nhưng nước ở mạch nước ngầm vẫn lạnh hơn nước bình thường. Kể cả thân thể có được đúc từ sắt đá, thì cũng khó mà kháng lại được. “Nằm xuống!” Đường Tư Vũ ra lệnh cho anh. Hình Liệt Hàn lập tức ngoan ngoãn nằm xuống, mở hai tay ra, như thể đang chờ được cô cưng chiều. Đường Tư Vũ dựa vào hướng dẫn sử dụng độ cồn đi pha nước cho anh. Cô lấy một chiếc khăn lông bắt đầu lau người cho anh. Cô ngồi ở mép giường, từ từ lau trán cho người đàn ông này. Đôi mắt sâu thẳm của Hình Liệt Hàn toát ra tia nóng bỏng, chăm chú nhìn vào khuôn mặt cô không chớp mắt. Đường Tư Vũ nhíu mày, liếc nhìn sang anh, nhưng vẫn cẩn thận lau cho anh. Vằng trán với đường nét góc cạnh lại sắc bén rất đẹp, đôi lông mày kiếm nhướng lên, thẳng tắp, không có dấu vét cắt tỉa nhưng sậm như được vẫy mực, vừa tự nhiên lại mạnh mẽ. Các đường nét ngũ quan trên toàn bộ khuôn mặt anh giống như tác phẩm tài tình của Chúa, tất cả đều có tỉ lệ cân đối hoàn hảo. Giờ phút này, khóe miệng của anh vẫn treo lên nụ cười bướng bỉnh. Dưới ánh đèn, con ngươi sâu thẳm dưới hai lông mày kiếm cũng toát ra những gợn sóng mềm mại, đầy tình cảm, khiến những ai đã nhìn vào nó, đều muốn nhìn thêm. Đường Tư Vũ rất muốn vươn hai tay che đi đôi mắt đang khiến tim cô đập nhanh hơn, ánh mắt của người đàn ông này như có một loại ma lực, khiến cô giống chú nai con chạy loạn, không thể tập trung. “Nhắm mắt lại.” Đường Tư Vũ đành phải hỏi. “Không, anh muốn tiếp tục nhìn em.” Hình Liệt Hàn không nghe lời, giống một đứa trẻ cố chấp. “Có gì hay ho chứ?” Giọng nói của Đường Tư Vũ vừa ngại ngùng vừa khó chịu. “Đẹp mài” Hình Liệt Hàn cười. Đường Tư Vũ lau xong trán, quay sang lau tai và cổ. Yết hầu gợi cảm của anh rất rõ ràng. Toàn bộ vòng cung từ cổ kéo dài đến xương quai xanh, đều tuyệt đẹp. Đột nhiên Hình Liệt Hàn ngồi dậy rồi trực tiếp cởi áo trước mặt cô. Khuôn ngực rắn chắc, khỏe mạnh của anh không ngừng chọc vào mắt cô. “Lau người cho anh đi.” Hình Liệt Hàn nói xong, thì nằm xuống. Cơ ngực nhấp nhô như những viên gạch được xếp ngay ngắn, thầm mang ẩn ý như cỗ sức mạnh đang bùng phát. Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng Đường Tư Vũ nuốt nước miếng vang lên rõ ràng. “Gulu” một tiếng. Mặt Đường Tư Vũ đỏ bừng đến tận mang tai, bởi âm thanh vô tình phát ra của chính mình. Hình Liệt Hàn nghe thấy, nụ cười nơi khóe miệng anh càng sâu hơn một chút. Hóa ra người phụ nữ này vẫn có phản ứng với dáng người anhIl Đường Tư Vũ bắt đầu lau người cho anh. Nghĩ đến anh đang sốt cao, cô đương nhiên bỏ hết mọi suy nghĩ, chăm chú lau người. Đầu cô cũng chảy đầy mồ hôi. Nhìn hai sợi tóc dài của cô tùy ý rơi xuống, đôi mắt Hình Liệt Hàn lóe lên vẻ đau lòng. Bởi vì cô ấy rất ít khi làm việc nặng nhọc, hai cánh tay mảnh khảnh này thật sự không phải để làm việc tay chân cực nhọc. Đường Tư Vũ định lau trên vai anh, Hình Liệt Hàn đột nhiên siết chặt tay cô: “Đùng lau nữa, anh nghỉ ngơi một lát là khỏe ngay” Đường Tư Vũ thở hồn hển nhìn anh: “Tôi sẽ lau lại lòng bàn chân cho anh. Sẽ hạ nhiệt rất nhanh.” Sau đó, Đường Tư Vũ cúi xuống chân Hình Liệt Hàn, anh thấy cô không ghét bỏ việc này, cầm mắt cá chân mạnh mẽ của anh, bắt đầu lau. Lúc này trong lòng Hình Liệt Hàn vô cùng cảm động, chứ không hề nghĩ cách thân mật với cô. Mặc dù những hành động này, bất kỳ người phụ nữ nào cũng sẵn sàng làm vì anh, nhưng khi người đó là cô, đối với anh, dường như điều đó càng có thêm ý nghĩa. Sau khi Đường Tư Vũ lau sạch sẽ, cô vào phòng tắm đổ nước, lúc quay lại thì lấy một miếng dán hạ sốt bên trong hộp thuốc, cầm lấy rồi ngồi xuống bên cạnh anh. Hình Liệt Hàn nhìn miếng dán hạ sốt trên tay cô, đáy mắt lóe lên một tia từ chối, anh nói thẳng: “Anh không dán đâu.” Đường Tư Vũ hơi nhíu mày: “Tại sao?” “Không dán là không dán.” Hình Liệt Hàn cảm thấy đây là miếng dán cho trẻ con, dán lên không phải sẽ làm hỏng uy nghiêm đàn ông của anh sao. “Không, cái này rất hiệu quả! Con trai từng dùng qua rồi.” Đường Tư Vũ không quan tâm ý kiến của anh, cô xé ra, dán lên trán anh. Hình Liệt Hàn lập tức đưa tay ra chặn. Động tác của Đường Tư Vũ nhanh hơn, dán vào trán anh trước. Hình Liệt Hàn lại vươn tay muốn xé ra. Đường Tư Vũ vội vàng vươn tay ôm lấy anh. Thế là, hai cánh tay cường tráng cũng vừa vặn nằm trong lòng cô. Cô cảnh cáo: “Không được xé nó.” Giọng điệu này không phải là giả. Nếu anh dám xé ra, cô thực sự sẽ rất tức giận. Hình Liệt Hàn lập tức kinh ngạc nhìn cô, Đường Tư Vũ cau mày nhìn anh chằm chằm, cảnh cáo: “Nếu anh dám xé ra, tôi sẽ không chăm sóc anh nữa.” Hình Liệt Hàn đành phải nhẫn nhịn chịu đựng miếng dán hạ nhiệt trẻ con này. Anh rút tay về: “Được rồi, anh sẽ dán đến sáng. Trước khi con trai tỉnh dậy, anh nhất định phải xé nó ra.” “Dán ít nhất một tiếng.” Mặc dù Đường Tư Vũ rất muốn cười, nhưng vẫn cố nhịn. Không ngờ người đàn ông này lại có lòng tự tôn mạnh mẽ đến thề. “Tôi sẽ rót cho anh một cốc nước ấm, anh nằm xuống đừng nhúc nhích.” Đường Tư Vũ nói xong, liền cầm chiếc cốc vừa rồi vội vàng đi tới đại sảnh rót nước ấm cho anh. Để anh ra mồ hôi, cô thậm chí còn cố ý lầy nước nóng một chút. Hình Liệt Hàn lúc này đang ngồi dựa vào lưng giường, trên trán có dán thuốc hạ sốt, mái tóc đen như mực đang rối bù xù, che mắt trán, trông vô cùng buồn bực, sầu nao. Đường Tư Vũ cầm cốc nước đưa cho anh, Hình Liệt Hàn cầm lên uống một ngụm, lập tức nhíu cặp mày kiếm của mình: “Nóng quá.” Đường Tư Vũ liền lấy lại, đưa lên đôi môi đỏ mọng uống một ngụm: “Không nóng lắm, anh có thể uống được.” Hình Liệt Hàn nhìn cô uống một hớp, rồi mới nhận lấy. Anh cố gắng chịu đựng uống ly nước hơi nóng này. Uống xong, anh thấy hơi buồn ngủ, liền nói với người phụ nữ ở bên: “Đến đây, để anh ôm ngủ.” Đường Tư Vũ hơi do dự, coi như vì anh đang bệnh nên không tranh cãi với anh nữa. Cô nằm xuống ở bên kia giường, Hình Liệt Hàn lập tức nghiêng người, vươn tay vòng xuông dưới cô cô, đề cô gối đầu lên cánh tay anh ngủ. Đường Tư Vũ hơi cứng người lại khi thấy anh dán lại gần. Hình Liệt Hàn lúc này thực sự buồn ngủ vì tác dụng của thuốc và cả người đã đỗ mồ hôi. Anh ôm Đường Tư Vũ rồi ngủ luôn. Đường Tư Vũ không ngủ được nữa, cô quay người sang một bên, đối mặt với anh. Cô đưa tay kiểm tra thân nhiệt của anh, nhiệt độ thật sự đã giảm xuống, cô thở phào nhẹ nhõm. Không ngủ được, lại đang đối mặt trực tiếp với khuôn mặt của người đàn ông này, ngoài việc ngắm nhìn khuôn mặt ấy, cô ấy dường như thực sự không có gì để làm. Quan sát cần thận, người đàn ông này cũng thật hoàn mỹ, không chê vào đâu được. Dù có soi mói từng li từng tý thì người đàn ông này cũng không có khuyết điểm nào.