Chương 82: Nhận bồ nuôi (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) “Cô! Con cũng rất hoan nghênh cô đến nhà con ở.” Đường Dĩ Hi cũng rất mong chờ. Khi Đường Tư Vũ ra ngoài, thấy bóng dáng một cậu thanh niên mặc một chiếc áo sơ mỉ màu xám cô giật mình và thầm nghĩ Hình Gia có gen di truyền gì mà sao ai cũng đẹp trai hết vậy? Hình Nhất Phàm nở một nụ cười tỏa nắng, lịch sự chào hỏi: “Em chào chị!” “Chào em.” Đường Tư Vũ mỉm cười. “Đây là anh ba của em, Hình Nhất Phàm.” Hình Nhất Nặc giới thiệu. Đường Tư Vũ quan sát Hình Nhất Phàm, dù mới chỉ là một cậu thiếu niên 15 ~ 16 tuổi nhưng vẻ ngoài trông rất trưởng thành, chững chạc. Ngũ quan của cậu với con trai cô cũng có vài phần giống nhau. Hình Nhất Phàm lên tiếng: “Hình như người nhà Ôn Gia cũng đến rồi.” “AI Đến rồi?” Hình Nhất Nặc lập tức hoang mang như một con thỏ tìm một nơi để trốn. Đường Tư Vũ lập tức quan tâm nhìn cô, Hình Nhất Nặc khóc òa, chu miệng nói: “Em không muốn gặp tên Ôn Lương Diệu kia đâu.” Hình Liệt Hàn lắc đầu trong vô vọng, đến cả Hình Nhất Phàm cũng đồng tình với anh hai quay qua nhìn em gái, chỉ có Đường Tư Vũ và Đường Dĩ Hi không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đường Dĩ Hi lập tức kéo áo Hình Nhất Nặc hỏi: “Cô ơi, cô bị người ta bắt nạt ư?” “Không phải, cô chỉ không muốn gặp người này thôi.” Hình Nhất Nặc vô cùng kháng cự, cô cảm thấy mình học có kém như thế nào đi chăng nữa thì cũng không cần Ôn Lương Diệu đến phụ đạo thêm. “Tại sao vậy cô? Lẽ nào chú ấy là người xấu?” Cậu nhóc lo lắng cho cô, hơn nữa, cậu nhóc còn dây lên cảm giác muốn bảo vệ. “Tiểu Hi, chú ấy không phải người xấu mà là còn người tốt sau này sẽ dạy học cho cô nhỏ của con.” Hình Nhất Phàm bước tới gần, dắt cậu nhóc qua một bên. “Sao vậy ạ?” “Bởi vì thành tích học tập của cô con không tốt!” “Thành tích của cô không tốt ạ?” “Cũng không phải không tốt! Chỉ là mỗi lần kiểm tra đều xếp cuối lớp, cả năm đều đứng chót bảng.” Hình Nhất Phàm cười nói với cậu. Hình Nhất Nặc đứng bên cạnh xấu hồ, dậm chân tức giận nói: “Hình Nhất Phàm, anh còn nói nữa hả.” Đường Tư Vũ lập tức hiểu ra, không ngừng cảm thán hai anh em sinh đôi này thật thú vị. Cô đang cười thì vô tình đụng phải ánh mắt thâm sâu của của người bên cạnh, cô muốn trốn tránh nhưng không kịp nữa rồi, Hình Liệt Hàn mang theo ánh cười cưng chiều cũng tình cờ nhìn cô… Mặt Đường Tư Vũ không ngừng đỏ lên, cô vậy mà lại mặt đối mặt với anh ta. Ý cười trong ánh mắt Hình Liệt Hàn càng đậm, người phụ nữ này vừa mới bước vào căn nhà của anh nhưng khả năng thích ứng rất nhanh. Lúc này người giúp việc từ dưới đi lên, nhìn thấy mọi người đang đứng hết ở phòng khách tầng 2, liền vội nói: “Người nhà Ôn gia đến rồi, lão gia và phu nhân bảo mọi người đi xuống ạI” Đường Tư Vũ hơi ngạc nhiên, không ngờ hôm nay khách đến đây không chỉ có mình cô mà còn cả người nhà Ôn Gia, Đường Tư Vũ có chút ngại ngùng. Sớm biết thế cô đã không đồng ý với Hình Liệt Hàn hôm nay sẽ tới đây, nhưng đây là điều kiện từ việc anh ta giúp đỡ Tô Hi, cô không thể không đồng ý! Hình Liệt Hàn dắt tay cậu nhóc: “Đi nào, daddy giới thiệu cha nuôi cho con.” “Con có cha nuôi ạ?” Đường Dĩ Hi mừng rở. “Có chứ! Người anh em tốt nhất của daddy, chú ấy nhất định sẽ rất muốn làm cha nuôi của con.” Hình Liệt Hàn cười. Đường Tư Vũ cạn lời, nhưng ngược lại cô cũng rất tò mò, với tính cách của Hình Liệt Hàn thì anh ta sẽ kết bạn với người như thế nào? Hình Nhất Phàm lập tức dắt tay Hình Nhất Nặc: “Đi thôi! Em muốn trốn cũng không trồn được đâu.” Hình Nhất Nặc biết rõ rằng hôm nay cô nhất định sẽ đụng mặt Ôn Lương Diệu nhưng cô vẫn kiên quyết tỏ ý kháng cự không muốn xuống. Trên sofa dưới tầng, người nhà Ôn gia vừa đến đang ngồi ở đó, Đường Tư Vũ liền bị hút mắt bởi cặp vợ chồng sang trọng kia, sau đó cô nhìn thấy một chàng trai khôi ngô chừng ngoài 20 tuổi mặc một chiếc áo phông với một chiếc quần tây trông rất phong cách, mái tóc đen gọn gàng hơi che trán, ngũ quan tuần tú, vừa đẹp trai vừa mang vẻ yên tĩnh. Tuy nhỏ tuổi nhưng khiến người khác có một cảm giác không dám xem thường. Người đàn ông này có hàng lông mày rậm, tinh tế, mí mắt sâu với đôi mắt ấm áp, có chút khí chất của một người đàn ông cỗ điền. Đường Tư Vũ thầm kinh ngạc, lẽ nào người đàn ông này là bạn thân của Hình Liệt Hàn, con trai cô sẽ nhận là cha nuôi? Trong lúc cô kinh ngạc, giọng một người đàn ông trầm ấm vang lên kết thúc cuộc điện thoại: “OK, cứ làm vậy đi.” Từ sau cánh cửa bóng một người đàn ông cao lớn tiến vào, Đường Tư Vũ ngước đầu lên nhìn, cảm thán đúng là vật họp theo loài. Đây mới là người anh em tốt của Hình Liệt Hàn! Người đàn ông này không những chỉ đẹp trai mà còn cực kì có sức hút mê hoặc lòng người. Đến cả bóng dáng bước vào lúc nãy cũng thu hút người khác. “Lệ Thâm, đến rồi à.” Hình Liệt Hàn chào người đàn ông này một tiếng. Ôn Lệ Thâm vừa nghe điện thoại xong, liền bị hút hồn bởi phiên bản nhí của Hình Liệt Hàn, anh cong môi rồi cúi người xuống, mặt đối mặt với Đường Dĩ Hi nhỏ bé, bắt đầu cảm thấy ghen tị. “Tiểu Hi, sau này chú này sẽ là cha nuôi của con, chú tên là Ôn Lệ Thâm, bạn tốt của daddy.” Đường Tư Vũ ở bên cạnh quan sát người đàn ông này, đột nhiên nghe thấy Hình Liệt Hàn giới thiệu tên của anh ta, đầu cô như nổ ầm một tiếng, cô vội lấy điện thoại từ túi xách ra, sợ rằng mình nhằm lẫn, âm thầm mở ra tin nhắn cô gửi cho Tô Hi vào tối qua, quả nhiên là Ôn Lệ Thâm. Trời ơil Hóa ra người đàn ông nhặt được viên đá quý của Tô Hi lại là anh em tốt của Hình Liệt Hàn? “Cha nuôi!” Đường Dĩ Hi lập tức lễ phép chào hỏi, Ôn Lệ Thâm mỉm cười xoa xoa đầu cậu nhóc: “Ngoan lắm!” “Cha nuôi, con cũng có mẹ nuôi đó! Hay là con giới thiệu cho hai người làm quen nhé?” Đường Dĩ Hi lập tức cảm thấy cha nuôi và mẹ nuôi cần làm quen với nhau. Đường Tư Vũ nghe thấy liền run rầy, con trai cô ngàn vạn lần không được làm vậy! Mẹ nuôi con và người đàn ông này có thù oán cá nhân đấy! “Mẹ nuôi con là ai2” “Mẹ nuôi con là Tô Hi, mẹ là một nữ minh tinh rất xinh đẹp!” Cậu nhóc tiết lộ. Ý cười trong đáy mắt Ôn Lệ thâm lập tức giảm đi vài phần: “Vậy ư? Vậy hôm nào con giới thiệu cho cha nuôi nhé!” “Được ạ.” Cậu nhóc cười hihi, cảm thấy cha nuôi rất đẹp trai, đẹp như cha cậu vậy. Bên ghế sofa, Tưởng Lam và Ôn phu nhân đang nói về vấn đề tìm được cháu nội, Ôn lão gia ở bên cạnh nghe cũng rất kinh ngạc, nhưng cậu thanh niên trẻ tuổi nguồi bên cạnh bọn họ lại rất điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm đầy ý cười, nhìn vào cô gái đang núp sau lưng Hình Nhất Nặc, đôi môi hoàn hảo, lộ ra sự thanh tao và cao quý. Hình Nhất Nặc núp đẳng sau anh ba, chỉ để lộ ra đôi mắt to tròn long lanh, sau khi gặp Ôn Lương Diệu, cô càng núp kỹ hơn. Đường Tư Vũ trầm tư, tối qua rõ ràng Hình Liệt Hàn biết người nhặt được viên đá quý chính là anh em tốt của anh ta, vậy mà vẫn còn ra nhiều điều kiện như vậy, khiến cô tưởng anh ta phải tốn nhiều công sức lắm mới có thể tìm ra thông tin của vị khách này. Đáng ghét, dám lừa cô.