Chương 91: Gặp Đường Y Y (Xin hãy ủng hộ nhóm bằng cách chia sẻ ạ) Hình Liệt Hàn lập tức nghe ra ẩn ý trong câu nói của cô: “Ý em là sau này để tôi nấu ăn?” “Tôi chỉ nghĩ thế thôi, về chuyện bếp núc thì cánh đàn ông các anh có thể phát triển một chút. Nếu anh có hứng, chuyện nấu ăn bếp núc ở nhà tôi có thể giao cho anh.” Đường Tư Vũ cười có chút tâm cơ. Hình Liệt Hàn nghĩ ngợi: “Đợi lúc tôi có thời gian rồi nói.” “Được thôi. Tôi chờ.” Đường Tư Vũ nói xong, lại tiếp tục cúi đầu xuống ăn tiếp. Chỉ là cô không phát hiện ra rằng ánh mắt Hình Liệt Hàn liên tục nhìn vào cô, còn có chút suy tư, người phụ nữ này thật sự mong đợi tay nghề của anh? “Sắp kỳ nghỉ đông rồi. Tôi nghĩ nên đăng ký cho con hai lớp học theo sở thích. Anh nghĩ sao?” Đường Tư Vũ ngước đầu lên hỏi anh. “Xem ý của con nữa.” “Tôi nghĩ con có thể đăng ký lớp Taekwondo và lớp cưỡi ngựa, vì cơ thể con rất yếu.” Đường Tư Vũ mong con trai sẽ khỏe mạnh hơn. Hình Liệt Hàn nghe xong, đột nhiên cười ấm áp nhìn cô: “Cô Đường à, nghe ngữ điệu này của em dường như em coi tôi là chồng em rồi”. Đường Tư Vũ liền đơ người, mặt đỏ bừng lên: “Anh nghĩ nhiều rồi.” Tâm tình của Hình Liệt Hàn lại tốt lên: “Tôi cho phép em coi tôi là chồng hờ. Như kiểu mà phụ huynh hay hiểu nhằm ý. Tôi là chồng, em là vợ, chúng ta cùng có một đứa con.” “Nếu anh có nhu cầu tôi sẽ giải thích rõ ràng với họ.” Đường Tư Vũ mặt đầy liêm chính nói. Hình Liệt Hàn lập tức nghẹn lại: “Em không cần giải thích, cứ để họ hiểu nhầm đi. Như vậy con trai sẽ mở mày mở mặt ở trường.” Đường Tư Vũ cũng không phản đối. Tuy nhiên, nếu người đàn ông này mang chuyện này ra làm trò đùa, cô sẽ xem xét. Ăn xong, Hình Liệt Hàn rời đi một lúc, Đường Tư Vũ nghĩ là anh đi toilet. Đợi đến khi cô gọi phục vụ tính tiền thì phục vụ mới nói cho cô biết hóa đơn đã được thanh toán rồi. Đường Tư Vũ nhìn người đàn ông đối diện: “Chẳng phải đã nói bữa này tôi mời rồi sao?” “Đi ăn cùng phụ nữ tôi chưa bao giờ để phụ nữ trả tiền, đây là lòng tự trọng của đàn ông.” Hình Liệt Hàn trưng ra bộ mặt đương nhiên. Đường Tư Vũ thấy anh đến lý do cũng nghĩ được ra, cô đương nhiên cũng không thể phản đối, cô cầm túi lên nói: “Vậy tôi về trước đây.” “Về văn phòng đợi tôi, tôi họp xong thì ta cùng đi đón con trai.” Hình Liệt Hàn nói với giọng điệu ra lệnh. “Tôi có lái xe.” Đường Tư Vũ không muốn như vậy. Hình Liệt Hàn lập tức không vui nói: “Tôi sẽ bảo vệ sĩ lái về cho em.” “Nhưng ở văn phòng anh chán lắm.” Đường Tư Vũ nhíu mày, nhất quyết muốn đi. Hình Liệt Hàn đột nhiên bá đạo giữ chặt tay cô: “Tôi bảo em đợi tôi.” Câu nói này khiến tim Đường Tư Vũ đập mạnh, cô hơi hoảng loạn, rút tay ra: “Nói chuyện thì nói được rồi, anh đừng động tay động chân như vậy.” Hình Liệt Hàn hừ một tiếng: “Nếu em không đợi tôi, khả năng tôi sẽ đổi ý đấy, tôi sẽ không gỡ tin nữa.” Đường Tư Vũ lập tức trợn mắt nhìn anh, trong ánh mắt tràn đầy tia lửa tức giận. Hình Liệt Hàn đón nhận ánh nhìn tức giận của cô, cong môi lên nói: “Sau này tôi sẽ không mang điều kiện này ra uy hiếp em nữa, chỉ hôm nay thôi. Đợi tôi rồi hai ta cùng đi đón con trai.” Đường Tư Vũ thực sự rất ghét cái cách mà anh uy hiếp cô, đành nói: “Vậy tôi đến một quán cafe gần đấy đợi anh! Tôi không muốn ngồi ở phòng làm việc của anh.” “Được.” Hình Liệt Hàn không dám đưa thêm yêu cầu gì nữa, bởi vì đây là người phụ nữ duy nhất mà anh không nắm được trong lòng bàn tay. Về đến tập đoàn Hình Thị, Đường Tư Vũ kiên quyết đi dạo quanh đó. Tất nhiên, dạo phố là bản năng của phụ nữ, dù không mua quần áo thì cũng phải đi ngắm những thương hiệu nổi tiếng, đó cũng là cách để hóa giải nỗi buồn. Đường Tư Vũ cũng tính đi mua hai chiếc váy mới. Vào mùa hè cô thích mặc những chiếc váy ngắn, vừa nhanh lại vừa nhàn, giống như tính cách của cô vậy. Đường Tư Vũ một mình tới trung tâm thương mại, nơi đây là địa điểm tập trung nhiều thương hiệu nổi tiếng, cũng là thiên đường mua sắm của các tiểu thư giàu có. Đường Tư Vũ bắt đầu lựa chọn những chiếc váy, về giá cả thì cô cũng là người có thể chấp nhận cái giá đắt một chút néu cô thích món đồ đó. Vì lần này lấy cát – xê buổi hòa nhạc cộng thêm cả tiền tiết kiệm nên cô cũng có thể phung phí đôi chút. Đường Tư Vũ vô tình bước vào thử váy tại tiệm đồ của Armani, có lẽ do hôm nay cô tùy tiện chọn một chiếc váy giản dị đến nên thái độ phục vụ ở đây cũng chỉ ở mức Đường Tư Vũ một mình tới trung tâm thương mại, nơi đây là địa điểm tập trung nhiều thương hiệu nổi tiếng, cũng là thiên đường mua sắm của các tiểu thư giàu có. Đường Tư Vũ bắt đầu lựa chọn những chiếc váy, về giá cả thì cô cũng là người có thể chấp nhận cái giá đắt một chút néu cô thích món đồ đó. Vì lần này lấy cát – xê buổi hòa nhạc cộng thêm cả tiền tiết kiệm nên cô cũng có thể phung phí đôi chút. Đường Tư Vũ vô tình bước vào thử váy tại tiệm đồ của Armani, có lẽ do hôm nay cô tùy tiện chọn một chiếc váy giản dị đến nên thái độ phục vụ ở đây cũng chỉ ở mức nhiệt tình bình thường. “Mời chị xem tự nhiên ạ!” Phục vụ nói với cô. Đường Tư Vũ cũng không để ý, tự do đi ngắm đồ, đột nhiên Đường Tư Vũ nghe thấy một chất giọng quen thuộc, cô cau mày, là Đường Y Y2 Thật là trùng hợp, đúng thật là Đường Y Y. Lúc cô ta lựa đồ thì đã nhìn thấy Đường Tư Vũ. Đường Y Y đang thư thái chọn đồ, lập tức hàng lông mày trở nên vặn vẹo. Đường Tư Vũ là chị nhưng cô không chủ động qua chào hỏi Y Y. Cô vẫn tiếp tục xem đồ, cuối cùng cô cũng tìm thấy một chiếc váy mà cô vô cùng hài lòng, liền nói với nhân viên: “Lấy cho tôi thử chiếc váy này.” “Cho hỏi chị mặc size gì ạ?” “Size MI” Đường Tư Vũ muốn mặc rộng rãi một chút. Bỗng nhiên Đường Y Y bước tới gần, giật chiếc váy trên tay cô nhân viên: “Chiếc này tôi lấy, đóng vào cho tôi.” Ánh mắt Đường Tư Vũ đảo qua: “Cái này tôi thấy trước.” “Cô. nhìn thấy trước thì là của cô à? Tôi là khách VIP ở đây, tôi có quyền ưu tiên.” Đường Y Y đắc ý. Nhân viên phục vụ đứng bên cạnh không dám nói gì. “Đừng làm loạn nữa. Tôi không có tâm trí để cãi nhau với cô đâu.” Đường Tư Vũ nhíu mày, đối với hai mẹ con nhà này, cô luôn dùng biện pháp hòa bình để giải quyết. Dù sao cô ta cũng là con gái của cha cô. “Ai làm loạn với cô? Tôi nói cho cô biết thứ cô muốn tôi sẽ cướp hết. Quần áo cũng vậy, đàn ông cũng vậy. Tôi sẽ không buông Mộ Phi đâu.” Đường Y Y trực tiếp khiêu khích. Đường Tư Vũ nghe xong câu này, tâm trạng liền trở nên tức giận, cô cười lạnh: “Để xem cô có bản lĩnh không? Người dâng đến tận nhà rồi mà người ta cũng không thèm, cô có định giữ thể diện cho gia đình không?” Đường Y Y tức đến mức sắc mặt trở nên khó coi: “Đường Tư Vũ, cô đừng quá kiêu ngạo!” “Cô không trêu tôi, tôi cũng không gây sự với cô.” Đường Tư Vũ lạnh mặt. “Rõ ràng là cô vừa về nước là cướp Mộ Phi khỏi tay tôi, cô còn mặt mũi gì nữa không?” “Tôi không thèm. Tặng cô đấy! Dù sao cô cũng chẳng có gì.” Đường Tư Vũ lạnh lùng đả kích. Đường Y Y tức đến mức hay tay bóp chặt chiếc váy, nhân viên đứng cạnh cũng sợ chiếc váy sẽ rách mắt, vội vàng can ngăn: “Hóa ra hai vị có quen biết nhau! Đường tiểu thư, cô còn muốn lấy chiếc váy này không?” “Tất cả các size của chiếc váy này đưa tôi xé hết, rồi đóng bao vứt đi. Tôi trả tiền.” Đường Y Y nhìn chằm chằm Đường Tư Vũ, dường như trút hết cơn giận lên chiếc váy trên tay.