MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ FullChương 149

Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Full

Chương 149

532 từ · ~3 phút đọc

Chương 149

Bước tới, anh không nhịn được mà kéo cô vào lòng: “Không sao rồi”

Cơ thể Thẩm Ngọc Lam rất lạnh, nhưng khoảnh khắc chạm vào cơ thể anh, cô lại cảm thấy ấm áp.

“Anh đưa tôi đến bệnh viện?”

Ninh Nhất Phàm gật đầu.

“Sao anh biết có chuyện xảy ra với tôi?” Cô đẩy Ninh Nhất Phàm ra, nghỉ ngờ hỏi.

Ninh Nhất Phàm nhíu mày, ánh mắt vốn dĩ dịu dàng trong nháy mắt có chút lạnh lùng, anh lấy điện thoại, mở tin nhắn ra, chỉ vào đó nói: “Không phải em gửi cho tôi sao?”

‘Thẩm Ngọc Lam ngạc nhiên, cản môi lắc đầu.

Cô nhớ ra mình muốn gọi cảnh sát, sau đó giao diện gọi điện bị kẹt, chẳng lẽ lúc đó đã bấm nhầm nút tin nhản thoại?

“Có vẻ như tôi lại tự đa tình rồi. Tôi tưởng rằng cô Thẩm đang trong lúc nguy hiểm vẫn nhớ đến Ninh Nhất Phàm tôi chứ” Anh lại gọi cô là cô Thẩm.

Thẩm Ngọc Lam ôm trán không biết nên cười hay nên khóc.

Thấy anh có vẻ thật sự tức giận nên kéo tay áo anh: “Tôi không có ý đó. Lúc đó, tôi theo phản xạ chỉ nghĩ đến việc gọi cảnh sát. Tin nhắn bị kẹt. Sau đó, tôi cũng không biết sao lại gửi tin nhắn đi.” Nói xong, khóe miệng giật giật, nhanh chóng bổ sung: “Đừng tức giận, nếu không phải có anh, tôi cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì?” Giọng nói của cô càng ngày càng nhỏ, trong lòng cũng bắt đầu trở nên sợ hãi.

Ninh Nhất Phàm nhìn cô chẩm chằm, thấp giọng thở dài: “Tôi không tức giận, tôi sợ, Ngọc Lam, khi nhìn thấy em trên người đầy máu, lần đầu tiên trong đời tôi biết cảm giác sợ hãi là như thế nào.”

Anh ôm chặt cô vào lòng và nói nhỏ vào tai cô: “Tôi sợ mất em.”

Nỗi sợ hãi trước đây vì sự có mặt của anh nên đã được giải tỏa rất nhiều, Thẩm Ngọc Lam ôm lấy anh: “Tôi xin lỗi, đã làm anh lo lắng”

Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, cô ngẩng đầu lên hỏi: “À, anh ta có sao không?” Lúc đó cô ra tay rất tàn nhắn.

“Chấn thương sọ não, đối phương có thể kiện em tội cố ý giết người.”

“Cố ý giết người? Rõ ràng là anh ta có lỗi với tôi, cho nên tôi mới phòng vệ chính đáng’ Giọng nói của cô đột nhiên cao lên, lồng ngực vì tức giận mà phập phồng lên xuống kịch liệt Ánh mắt Ninh Nhất Phàm vừa hay rơi vào vị trí này, hít một hơi thật sâu, sau đó dùng ngón tay nâng trán Thẩm Ngọc Lam lên, cúi người hôn cô.

“Ưm…” Thẩm Ngọc Lam mở to mắt, cô gần như muốn khóc, người ta sắp bị buộc tội giết người mà người đàn ông này vẫn đang tán tỉnh cô.

Vừa nghĩ tay chân vừa loay hoay.

Ninh Nhất Phàm ôm eo cô mãi không buông cho đến khi anh hôn đủ rồi mới buông cô ra, hai tay ôm sau đầu cô, nhẹ nhàng nói: “Chuyện này tôi sẽ giải quyết.”