MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ FullChương 183

Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Full

Chương 183

543 từ

Chương 183

“Vân Triết, con và Liễu Tự như vậy là… quay lại rồi sao?” Mẹ Ninh đứng dậy tiến lên hai bước, hỏi Ninh Vân Triết.

Ngay trước mặt mọi người, Ninh Vân Triết hôn lên má Liễu Tự một cái, nói: “Mẹ, con đã hiểu lầm anh ấy. Ngày đó, anh ấy ở nhà bạn uống rượu say, là bạn anh ấy nghe điện thoại. Âm thanh nam nữ ở trong điện thoại đó không liên quan đến anh ấy. Anh ấy… vì con mà mấy năm qua đều chưa từng chạm vào phụ nữ đấy”

Ninh Nhất Phàm đang uống nước, vừa nghe Ninh Vân Triết nói như: vậy, hiếm khi thất thố phun cả ngụm nước ra ngoài. Liễu Tự chưa từng đụng vào phụ nữ?

Cậu ta như vậy là đang muốn bắt anh làm người mù hay là làm người điếc đây?

Anh đứng dậy, cầm khăn giấy tao nhã lau nước trà ở trên miệng, sắc mặt lạnh lẽo.

“Liễu Tự, cậu lên phòng đọc sách với tôi một lát”

Hai người đi lên phòng đọc sách.

Biết anh muốn hỏi gì, cho nên không đợi Ninh Nhất Phàm mở miệng, Liễu Tự đã tự mình mở miệng trước “Mấy năm nay, tôi đã lừa cậu. Tôi cũng không có phụ nữ gì cả, cũng chưa từng xảy ra cái gì với những người phụ nữ đó. Chẳng qua tôi chỉ giả vờ lên mặt với em gái của cậu mà thôi. Muốn cứu vãn mặt mũi cho nên mới cố ý nói với cậu như thế” Anh ta nói xong, hơi lúng túng sờ đầu mình một cái.

Đầu tiên Ninh Nhất Phàm ngẩn người, ngay sau đó lập tức dời tâm mắt rơi vào bên hông Liễu Tự: “Vậy mấy thứ trong điện thoại của cậu thì sao?”

“Làm sao? Ăn bánh vẽ, tự mình giải tỏa cũng không được sao?”

Liễu Tự đáp lại theo bản xạ.

Ninh Nhất Phàm gật đầu như có điều suy nghĩ, sau đó tiến lên một bước vỗ vai Liễu Tự một cái: “Không sai, đã là anh em thì có thể đồng cam cộng khổ”

Sau khi nói xong, anh đi về phía cửa, kéo cửa phòng ra, một bóng người lập tức ngã vào.

Anh đưa tay đỡ bóng người đó, Ninh Nhất Phàm thầm than một tiếng, búng lên trán cô một cái: “Lần này em có thể gọi anh là anh được chưa?”

Làm sao Ninh Vân Triết có thể không biết Ninh Nhất Phàm đang nói cái gì. Năm đó, cô cho rằng Liễu Tự phản bội mình cho nên đã đổ hết mọi tội lỗi lên trên đầu Ninh Nhất Phàm. Cô nói rắng tại anh bảo.

Liễu Tự về nước cho nên anh ta mới có thể trở nên như vậy.

Thậm chí là đã nhiều năm như vậy rồi nhưng cô cũng không hề để ý đến Ninh Nhất Phàm, cũng không gọi anh là anh trai Cho dù là lần này trở về nước, cô cũng không thèm về biệt thự của nhà họ Ninh lấy một lần.

Lúc ba người đi ra, bố Ninh và mẹ Ninh cùng với Ninh Thiên Vũ đã ngồi vào bàn ăn. Thấy bọn họ ra ngoài, mẹ Ninh vội vàng cất lời: “Liễu Tự, mau tới đây ngồi đi”