MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ FullChương 202

Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Full

Chương 202

415 từ

Chương 202

Tiếp theo liền nhìn thấy cô ta ôm mũi chạy ra bên ngoài, không thèm quan tâm tới việc gây phiền phức cho Diệp Lâm nữa.

Sau khi Diệp Lâm phản ứng lại, quay đầu vừa muốn cảm ơn người vừa kéo cô nhưng vừa quay người nhìn thấy Liễu Tự liền đứng đơ tại chö, đầu óc trống rỗng, tim đập thình thịch.

Cô bối rối cúi đầu, nhắm mắt cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, sau khi bình tĩnh lại cô nhướng mày cười với Liễu Tự.

Sau đó, cô rút cánh tay bị Liêu Tự nắm lúc nấy về, cúi người lạnh nhạt nói: “Cám ơn tiên sinh đã ra tay tương trợ.”

Nói xong, cô xoay người muốn đi.

Liêu Tự ở đây thì không cần nói cũng biết Ninh Nhất Phàm cũng ở đây, cô nghĩ như thế nào cũng không nghĩ tới sẽ gặp lại hai người trong trường hợp này, đột nhiên như vậy, tránh né không kị Năm ấy sinh xong Minh Tuyền, vài ngày sau cô liền cầu xin Sở Tịnh Khuynh đưa cô đi nước ngoài.

Cô sợ hãi ở gần quá sẽ không khống chế được nội tâm của bản thân.

Sau khi tới bên này, vốn dĩ cô tưởng là đời này cũng sẽ không liên quan gì nữa.

Cũng không muốn sẽ gặp lại như vậy.

“Vị tiểu thư này, giám đốc của chúng tôi muốn hỏi cô một vài chuyện, phiền cô theo tôi lên lầu” Liễu Tự không còn dễ nói chuyện như ngày trước, giờ phút này gương mặt anh ta không chút thay đổi, thanh âm lạnh ùn không cho phép từ chối Lại nắm lấy tay Diệp Lâm một lần nữa, nhấc chân liền muốn đi lên cầu thang.

Diệp Lâm cơ hồi là bị lôi lên trên lầu.

Ánh sáng trên lầu hơi chút u ám, Diệp Lâm còn chưa thấy rõ đường đi đã bị Liễu Tự lôi tới một căn phòng.

Cửa ở sau lưng bị đóng mạnh vào.

Dáng người cao lớn kia, ngũ quan thâm thúy tinh xảo, khí chất đạm mạc, nhìn liếc một cái thì mặt Diệp Lâm liền đỏ bừng, cô cúi đầu xuống nuốt nuốt nước bọt, sau rất nhiều nỗ lực, cô mở miệng nói: “Tiên sinh, anh tìm tôi có việc gì không?” Cô cố ý làm cho thanh âm thật mềm mại, hơn nữa với gương mặt hoàn toàn xa lạ này, cô tin tưởng Ninh Nhất Phàm sẽ không có khả năng nhận ra cô.