MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ FullChương 227

Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Full

Chương 227

508 từ

Chương 227

Cô lật thẳng đến trang cuối cùng.

Khả năng có quan hệ huyết thống: 99,9%.

“Reng…’ Dường như cùng lúc đó, đột nhiên điện thoại bàn đố chuông khiến Diệp Lâm bị dọa đến mức run rẩy cả người.

Cô cố gắng làm bản thân bình tĩnh lại rồi nhận điện thoại: “Alo…”

*Cô Diệp…” Giờ phút này, giọng nói quen thuộc, lạnh lùng, rõ ràng nhưng vẫn khiến người nghe ấm lòng đó khiến tay chân cô trở lên lạnh buốt.

“Anh là…?” Cô cố gáng hết sức để giọng nói của mình nghe thật bình tĩnh.

“Tôi? Là ba của đứa bé.” Ba của đứa bé? Diệp Lâm nghe vậy thì tâm trạng nặng nề của cô cũng tốt lên rất nhiều, khóe môi không kiềm chế được mà khẽ cong lên.

“Anh Ninh, anh nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu”’ “Ra ngoài rồi quẹo trái, tôi đang ở quán trà đó đợi em” Anh nói dứt lời, Diệp Lâm còn chưa kịp mở miệng mà điện thoại đã ngắt kết n¡ Diệp Lâm đến đó, Liễu Tự đang đứng ở ngoài cổng, thấy cô đi t thì anh ta đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt bãng ánh mắt kỳ quái, sau đó mới dẫn cô vào trong.

Lúc cô bước vào, Ninh Nhất Phàm đang nằm nghiêng trên chiếc ghế tre, hiếm khi mới thấy anh không mặc vest, không đi giày da mà chỉ mặc một bộ đồ thể thao màu xám khiến anh trông có vẻ phong lưu, phóng khoáng hơn.

Dường như thời gian rất hậu đãi anh, bốn năm trôi qua chẳng để lại dấu vết gì trên người anh cả mà chỉ khiến anh trở nên nam tính hơn mà thôi.

*Cô Diệp, mỗi lần em nhìn thấy đàn ông thì đều nhiệt tình như vậy à?” Ninh Nhất Phàm mở lời, cố tình nhấn mạnh hai chữ “nhiệt tình” khiến mặt Diệp Lâm đỏ ửng lên ngay tức khắc.

Sau khi ngẫm lại một chút thì đúng là u sâu, mấy năm qua, vì tính chất công việc nên cô đã gặp không ít trai đẹp, thế nhưng vừa nhìn thấy người đàn ông này thì hai mắt cô lại không thể rời đi chỗ khác được.

“Người đẹp, vật đẹp, ai mà không thích ngắm?” Cô trả lời như phản xạ có điều kiện.

Người đàn ông trước mặt cô thay đổi sắc mặt trong nháy mắt, anh ngồi thẳng người dậy rồi nhìn cô bằng ánh mắt có phần khác thường: “Có một cô gái cũng từng nói với tôi những lời như vậy”

Diệp Lâm chỉ thấy trong lòng mình hãng một nhịp như thể có thứ gì đó vừa sụp đổ, dường như cô đã từng nói câu đó.

Cô cúi đầu bưng ly trà trước mặt mình lên rồi nhấp một ngụm, trực giác mách bảo cho cô biết rằng hôm nay Ninh Nhất Phàm có gì đó không đúng.

“Cô gái đó tên là Thẩm Ngọc Lam.’ Ninh Nhất Phàm giúp cô rót thêm một ly trà rồi như thể vô tình mà nói.