MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ FullChương 48

Tổng Tài Daddy Ngu Ngốc Bảo Bảo Theo Mẹ Full

Chương 48

575 từ · ~3 phút đọc

Chương 48

“Cô gái, cô tìm người sao?” Sau lưng, có người hỏi.

Thẩm Ngọc Lam quay người lại, nhìn thấy một bác gái mặc đồng phục vệ sinh đang dọn dẹp thùng rác đầy ắp rác rưởi.

Cô khẽ gật đầu, lên tiếng nói: “Bác ơi, cháu muốn hỏi du thuyền trước đó đỗ nơi này đi đâu rồi?”

Người được gọi là bác gái kia, thân thể khẽ run lên, đứng thẳng người, cánh tay duỗi ra, chỉ về phía du thuyền còn có thể thấy được mơ hồ trên mặt biển: “Kia kìa, đã về từ sớm, đi được một lúc lâu rồi”

“Cái gì? Đã về rồi ạ?” Thẩm Ngọc Lam dậm chân một cái, cô cùng lắm chỉ ngủ trên mặt bàn một lát, tại sao lại vứt cô một mình ở đây?

Cô lấy điện thoại di động ra xem, ngoại trừ mấy cuộc điện thoại và tin nhắn của Hạ Phong ra, cũng không có cuộc điện thoại nào của Cao.

Nhã Uyên, nghĩa là cô ta không hề tìm cô.

Không phải là cô ta muốn rời đi thì phải nói một tiếng với cô sao?

Nghĩ đến điều này, cô có phần không hiểu nhưng vẫn bấm điện thoại gọi cho Cao Nhã Uyên.

“Ồ, chị đấy “Tổng giám đốc Cao, các cô trở về rồi sao?”

“Đúng thế, chị về rồi à?”

Thẩm Ngọc Lam chau mày, về rồi? Người cô còn đang ở trên đảo, về rồi cái gì?

“Tôi, tôi còn đang ở trên đảo đây”

“Chị còn đang ở trên đảo? Nhưng ban nãy Liễu Tự nói chị đã trở về mà”

Tiếp theo… điện thoại không có tín hiệu.

Thẩm Ngọc Lam đi đi lại lại, có chút nóng nảy.

“Cô gái, cô muốn trở lại thành phố, đúng không?”

Thẩm Ngọc Lam vừa quay đầu lại, nhìn thấy là bác gái bảo vệ môi trường vừa mới bắt chuyện, khẽ gật đầu.

“Vậy cô đi về phía bên kia đảo đi, bên đó có một tàu chở khách, hiện tại ước chừng còn có thể kịp bắt được một chuyến cuối cùng đi thành phố.

Thẩm Ngọc Lam nhìn theo hướng tay bác gái chỉ, không kịp nghĩ nhiều cảm kích gật đầu: “Bác gái, thật sự là rất cảm ơn bác” Nói xong nhanh chóng đi đến phía đông của hòn đảo.

Nhìn theo bóng lưng mảnh khảnh càng ngày càng xa, bác gái kia gỡ hết quần áo trên người và mũ trên đầu ném vào thùng rác bên cạnh, rồi lấy điện thoại di động ra nhanh chóng gửi đi tin nhắn: ‘Mọi chuyện đã ổn thỏa, đừng quên thực hiện lời hứa đã đáp ứng với tôi Mà vào giờ phút này, bên trên du thuyền cao cấp: “Ôi, anh Nhất Phàm, chị Thẩm còn đang ở trên đảo, trước đó khi bữa tiệc kết thúc, em đã tìm một vòng nhưng không thấy chị ấy, sau đó Liễu Tự nói chị ấy đã trở về, nên em cũng không để ý, chuyện này… Điện thoại lại không có tín hiệu, anh nói xem chị ấy là một phụ nữ, trời thì tối rồi, bây giờ phải làm sao đây?” Cao Nhã Uyên cầm di động, trên mặt rõ ràng là có lo lắng nhưng sau khi xem xong tin nhắn lại dần hiện ra nét cười mơ hồ.

Ánh mắt Ninh Nhất Phàm trầm xuống, nhìn về phía Liễu Tự: “Chuyện gì đã xảy ra?”

Liễu Tự sờ mũi một cái, anh ta nghe Hạ Phong nói vậy.