MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược VũChương 101

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược Vũ

Chương 101

695 từ · ~4 phút đọc

“Chị, chị biết rõ em đang nói gì mà.” Lê Nhã Tuyết không thèm ăn sáng, thở phì phò rồi đi lên tầng.

Lê Nhược Vũ siết chặt cốc thủy tinh. Ý định của em gái cô ngày càng rõ ràng, khiến cô cảm thấy hơi chán ghét, chẳng khác gì nuốt phải ruồi nhưng không thể nhồ ra.

Cô càng nghĩ càng thấy khó chịu, chỉ có thể nhắm mắt làm ngơ.

Sau khi ăn sáng xong, Lê Nhược Vũ chào cha Lê mẹ Lê rồi chuẩn bị rời đi, nhưng cha Lê chợt giữ cô lại: “Theo bố đến thư phòng một chuyến.”

Sau khi Lê Nhược Vũ tiến vào thư phòng, cha Lê không lòng vòng nữa, mở mồm chặt chém luôn: “Con nghĩ cách bảo tổng giám đốc Lâm rót một trăm triệu cho công ty Lê Gia đi.”

Cô sợ ngây người: “Công ty Lê Gia lại làm sao ạ? Chẳng phải nếu nhà họ Lâm không rút vốn thì công ty sẽ hoạt động bình thường ư?”

Một trăm triệu không phải số tiền nhỏ.

Với tình hình bây giờ của công ty Lê Gia, một trăm triệu hoàn toàn có thể mua được một nửa cổ phần.

“Con bé ngốc, phải có một trăm triệu này thì chúng ta mới củng cố và phát triển nền tảng cho mình được. Đến lúc đó, cho dù Lâm Thị rút vốn, chúng ta cũng có thể tự xoay sở.”

“Bố, bố đang nói đùa à?” Lấy tiền từ nhà họ Lâm để nuôi bản thân ư? Với Lâm Minh, có lẽ số tiền kia cũng chẳng nhằm nhò gì, nhưng phải mặt dày đến mức nào thì mới có thể tham lam như thế chứ.

“Con là vợ cậu ta cơ mà. Bây giờ con muốn chồng giúp nhà mẹ đẻ một chút, có øì là không được chứ?” Giọng điệu của Lê Hải Thiên như đang bán con gái: “Nhược Vũ, con là con gái nhà này, nên nghĩ vì nhà mình mới phải.”

Lê Nhược Vũ phát hiện, dường như mình chưa bao giờ hiều rõ bố. Cô nhìn ông ta như nhìn một người xa lạ.

“Bố, bố không thể như thế được…”

“Sao lại không thể! Con là vợ cậu ta, con phải ở bên cậu ta cả đời. Đối với cậu ta, chút tiền ấy bé như mắt muỗi, tại sao lại không thể chứ?”

“Bố, con có phải món hàng được bán cho anh ấy đâu?”

Lời phản bác của Lê Nhược Vũ lộ rõ sự bất lực. Cô muốn làm một người có tự trọng trước mặt Lâm Minh. Nếu nghe lời bố, cô sẽ thật sự trở thành một kẻ dùng cơ thể và hôn nhân của mình để giao dịch.

Có khác gì với gái điếm đâu cơ chứ?

Lê Hải Thiên sầm mặt, chỉ muốn cho Lê Nhược Vũ một bạt tai, nhưng nghĩ đến việc vẫn phải dựa vào cô, ông ta lại cố nhịn: “Chuyện này không vội được, con cứ suy nghĩ kỹ đi. Bố cho con thời gian.”

Quan hệ giữa bọn họ vừa ồn định, hơn nữa gần đây vừa nhắc đến chuyện không rút vốn nữa. Nếu mở miệng đòi một trăm triệu luôn thì cũng không ổn, nên từ từ thì hơn.

“Con còn đứng ngây ra đó làm gì? Ra ngoài đi, chẳng phải con muốn về nhà họ Lâm à?”

Lê Nhược Vũ hít một hơi thật sâu: “Bố, con đi đây.”

Từ sau khi rời khỏi nhà họ Lê, Lê Nhược Vũ bỗng nhiên phát hiện bản thân rất hoang mang.

Lúc trước cô hy sinh cuộc hôn nhân của mình bởi vì nhà họ Lê, cô còn ngây thơ cho rằng hành động này của mình thật “cao cả”, ngu ngốc cho rằng chỉ cần giúp Lê Gia vượt qua giai đoạn khó khăn kia thì mình có thể ly hôn thoát thân. Nhưng bây giờ xem ra căn bản cô chỉ là một con cờ, phải mãi mãi thay cha đi hết một ván cờ rối bời mà không biết khi nào mới đến hồi kết thúc này.