MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược VũChương 363

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược Vũ

Chương 363

536 từ · ~3 phút đọc

Chỉ nghĩ tới hậu quả nếu mình đồng ý, trong lòng cô như bị một thanh kiếm sắc đâm xuyên, đau đến thấu xương.

Mỗi lần nghĩ tới, thanh kiếm này lại đâm vào lòng cô sâu hơn.

Máu văng tung tóe, đau đến mức nghẹt thở.

Nhưng mà cô có thể làm gì?

Giờ đây cô tiến thoái lưỡng nan Một bên là mẹ lấy tính mạng của mình và em gái ra uy hiếp, cho dù Lê Nhã Tuyết có không tốt đi nữa thì đó cũng là em gái của cô. Cho dù mẹ van xin quá đáng đi nữa thì đó cũng là người đã sinh ra và nuôi nấng cô…

Còn bên kia lại là cuộc sống của chính cô, người đàn ông cô thích nhất, một Lâm Minh hung hăng và khó hiểu.

Đầu Lê Nhược Vũ đau như muốn nứt ra, cô không dám quyết định gì cả, cũng không có cách nào quyết định.

Nếu không, cô không thể gánh chịu được hậu quả.

“Không nói gì nghĩa là em ngầm thừa nhận?”

Lâm Minh cười lạnh, chất vấn: “Lê Nhược Vũ, có phải anh tốt với em quá, cho nên em cảm thấy với em mà nói, anh chỉ là một trò hề phải không, cho.

nên mới xem anh như có cũng được không có cũng không sao?”

“Không phải, không phải vậy…” Cô rưng rưng lắc đầu, đưa tay muốn chạm vào mặt anh.

Nhưng anh lại hất mạnh cô ra, nghiến răng nghiến lợi: “Đồng ý đưa chồng cho em gái, phải thế nào mới có thể làm ra loại chuyện đến mức.

này? Em thích tự mình kính dâng sao, Lê Nhược Vũ? Em nói cho anh biết, rốt cuộc em không quan tâm đến anh nên mới dễ dàng quyết định như vậy, đúng không?”

Anh tìm mọi cách yêu thương, cưng chiều cô, có thể cho cô cưỡi lên đầu mình cũng không màng sĩ diện.

Nhưng anh có ranh giới cuối cùng.

Lê Nhược Vũ đã chạm vào ranh giới đó của anh.

Anh yêu cô, nhưng tình yêu của anh không cho phép cô dễ dàng chà đạp.

“Không phải như thế mà Lâm Minh, là mẹ lấy tính mạng ra uy hiếp em. Em không có cách nào khác… Em thực sự không có cách nào cả…”

Gần đây Lê Nhược Vũ rất ít khóc, sau khi cô trải qua nhiều chuyện, cô đã học được cách phải kiên cường.

Nhưng giờ cô phát hiện ra là không phải.

Kiên cường đó chỉ là giả vờ thôi, bởi vì không có ai để dựa vào.

Khi cô hoàn toàn mở lòng với Lâm Minh, chấp nhận cuộc hôn nhân này, cô đã không còn là Lê Nhược Vũ trước kia nữa.

Bởi vì tình cảm là nơi yếu ớt nhất, chạm vào là sẽ đau.

Nước mắt tuôn rơi, Lê Nhược Vũ bật khóc lắc đầu giải thích với anh, nhưng anh lại không nghe lọt.

Lê Nhược Vũ muốn ôm lấy anh, nhưng anh lại tránh ra xa.

“Xin lỗi… Xin lỗi anh… Em không muốn đồng ý, nhưng mà em không còn cách nào khác cả…”