MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược VũChương 366

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược Vũ

Chương 366

530 từ · ~3 phút đọc

“Lâm Minh, anh đừng như vậy.”

Anh cười lạnh một tiếng, tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Cô tiến lên, tới gần anh: “Em giúp anh.”

Anh đẩy cô ra: “Không cần.”

Đóng vali lại, Lâm Minh không nói lời từ biệt mà ngay lập tức đi ra sân bay cùng với trợ lý Lưu.

Trợ lý Lưu cũng không hiểu tại sao sáng sớm tổng giám đốc Lâm vẫn rạng rỡ như ánh mặt trời, bất thình lình đã mây đen giăng kín Ai nói phụ nữ yêu đương rồi thì tâm tình sẽ biến đổi thất thường nhỉ?

Rõ ràng đàn ông cũng vậy thôi.

Chỉ có người đàn ông vô tình mới có thể hờ hững, còn người đã động lòng thì dù nam hay nữ, ai lại chỉ có thể lo cho mình?

Đến sân bay, trợ lý Lưu đẩy vali đi theo Lâm Minh qua cửa kiểm tra an ninh, phía sau là một nhóm tỉnh anh do Lâm Minh lựa chọn.

Lâm Minh bổng nhìn trợ lý Lưu một chút: “Đúng rồi, chuyện lần trước bảo cậu điều tra sao rồi?”

Trợ lý Lưu bị ánh mắt lạnh lùng kia làm cho.

hoảng sợ: “Đã điều tra được, hai người đàn ông kia cũng đã khai rồi.”

Anh gật đầu, không hỏi nhiều nữa.

Lúc đi tới cửa máy bay, Lâm Minh lại dừng bước: “Cho người để ý bà chủ, nếu cô ấy thiếu một sợi tóc nào, tôi sẽ tính sổ với cậu”

Trợ lý Lưu xoa đầu đầy mồ hôi, gật đầu chắc nịch: “Vâng, tôi sẽ dặn dò ngay.”

“Thôi đi” Chỉ là Lâm Minh không yên lòng, người nhà họ Lê có thể sẽ làm quá, anh lại không.

có ở thành phố Hà Nội, nếu chỉ cho người để ý thì anh không yên tâm.

Để Hà Duy Hùng chú ý thì tốt.

Nhận được điện thoại, đầu Hà Duy Hùng cũng đầy dấu chấm than.

Mẹ nó chứ, cậu tưởng ông đây không có ý gì khác với vợ cậu à? Cậu còn ra nước ngoài rồi gửi gắm vợ cho tôi chăm sóc, nếu ông mà không khống chế mình được thì họa do cậu tự chuốc lấy!

Trong lòng Hà Duy Hùng phỉ nhổ không thôi.

Một lát sau, mấy câu chửi tục cũng biến mất, rốt cuộc anh ta mới bình tĩnh lại.

Chửi thì chửi nhưng chuyện nên làm vẫn phải làm, mấy người nhà họ Lê đó thế nào anh cũng từng nghe thấy.

Lâm Minh nói không sai, đúng là không biết xấu hổ.

Lâm Minh cứ đi như vậy.

Cả căn nhà trở nên vắng hoe như là thiếu mất điều gì đó.

Lê Nhược Vũ ôm đầu gối của mình vùi trên ghế salon, cúi mặt vào đầu gối, cô mệt mỏi mà cũng bàng hoàng.

Bên cạnh cô chính là chiếc điện thoại đã bị Lâm Minh ném đến biến dạng kia.

Cô muốn để mình tỉnh táo một lúc, nhưng mà tiếng điện thoại nhà riêng lại vang lên, cũng không biết là ai gọi tới.

Bây giờ lòng cô rất loạn nên không muốn nhận máy.