MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược VũChương 368

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược Vũ

Chương 368

656 từ · ~4 phút đọc

Tài xế sợ run lên, tay trượt đi, suýt nữa thì va vào lan can trên đường lớn.

Lúc này Lê Nhã Tuyết mới ngừng cười, lạnh lùng liếc nhìn tài xế: “Lái xe cho cẩn thận, nếu không lái được thì sớm từ chức về nhà dưỡng lão đi”

Tài xế lau mồ hôi trên gáy, ông ta mới bốn mươi tuổi, nào có dưỡng lão sớm như vậy.

“Xin lỗi cô hai, tôi sẽ chú ý.”

Lê Nhã Tuyết cười thầm: “Ông cảm thấy tôi rất đáng sợ phải không?”

“Không có, chẳng qua là thấy gần đây cô hai hơi lạ” Lúc nãy vừa rồi lên xe lại trở nên vô cùng hung hăng.

Lê Nhã Tuyết siết chặt nằm đấm, đầu ngón tay đâm vào lòng bàn tay, tạo thành từng dấu hẵn trên đó.

Xe là bóng ma tâm lý của cô…

Người khác sẽ không hiểu được.

Sợ xảy ra chuyện, tài xế không dám nhìn cô nữa, chuyên tâm nhìn đường, rất nhanh sau đó đã đến được trang viên Lệ Thủy.

Quả thực Lê Nhược Vũ đang chờ trước cửa.

Cô nhận điện thoại thì đi ra, quần áo chưa kịp thay, trên người vẫn mặc đồ ở nhà.

Mặc dù bây giờ là buổi chiều, trời còn nắng, nhưng khí trời vẫn khá lạnh, Lê Nhược Vũ mặc ít như vậy đứng ven đường, ánh mắt mơ hồ, vẻ mặt XƠ xác.

Lê Nhã Tuyết hài lòng xuống xe, tài xế lấy vali hành lý ra cho cô ta.

Nhưng Lê Nhã Tuyết lại không có ý định nhận lấy mà chỉ vào Lê Nhược Vũ: “Chị lấy giúp tôi”

Lê Nhược Vũ liếc nhìn mà không hề đi tới cầm lấy vali hành lý của tài xế. Lê Nhã Tuyết cười lạnh một tiếng: “Ý chị là để cho người bị bệnh trầm cảm như tôi tự nhấc vali nặng như vậy à? Tôi vừa mới tới mà chị đã ép tôi như vậy? Muốn giết tôi thì cứ nói thẳng, làm bộ cho ai xem?”

Lê Nhược Vũ bình tĩnh nhìn cô ta một cái.

“Sao nào? Còn trừng tôi à?” Lê Nhã Tuyết khoanh tay lại: “Được, bác tài về nói cho mẹ tôi biết, chị tôi đối xử với tôi như thế nào, nếu tôi uất ức mà chết ở chỗ này thì nói bà cứ biết mà làm.”

Vua cũng phải thua thẳng liều, Lê Nhược Vũ không thể nào nói đạo lý với cô ta. Cô sợ cô ta sẽ tự sát vì bệnh trầm cảm thật, cho nên đành phải nhận lấy vali hành lý.

“Cứ làm sớm không phải xong rồi à?” Lê Nhã Tuyết cười gắn: “Đi thôi, bên ngoài lạnh chết rồi, đưa tôi vào!”

Lê Nhược Vũ đẩy vali đi trước, Lê Nhã Tuyết theo sau cô hai bước.

Vừa mới bước vào, Lê Nhã Tuyết đã bị người ta ngăn cản.

Bảo vệ của trang viên Lệ Thủy đã được thay đổi một loạt cũng là vì để cho Lê Nhã Tuyết đi vào. Cho nên lần này thấy Lê Nhã Tuyết tới nữa, họ lập tức ngăn cô ta lại: “Cô không thể đi vào”

“Tại sao tôi không thể đi vào?” Lê Nhược Vũ nghiêng người muốn đi, nhưng ba nhân viên an ninh đều ngăn cô ta lại, không cho cô ta cơ hội đi theo vào.

Bảo vệ cũng xem thường cái loại người không biết xấu hổ giống như Lê Nhã Tuyết: “Cô đã vào.

danh sách đen ở chỗ chúng tôi rồi.”

Lê Nhã Tuyết giận, cô ta cắn tay nhân viên an ninh trước mặt, cắn đến mức chảy máu cũng không cho cô ta đi vào.

Bị cắn cũng được tính là tai nạn lao động, còn nếu thả cô ta vào thì mất việc, đương nhiên là bảo vệ biết rõ bên nào nặng nhẹ hơn.