MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược VũChương 387

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược Vũ

Chương 387

599 từ · ~3 phút đọc

Chẳng lẽ, ở trong lòng cô, dù anh làm biết bao nhiêu chuyện, yêu cô, thương cô cách mấy cũng không quan trọng bằng mấy người nhà họ Lê kia ư?

Đúng là trước đây anh có sai, nhưng trong quãng thời gian này, anh đã cố gắng đền bù lại, yêu thương, chiều chuộng cô hết mực, sao cô có thể để mặc chuyện anh tiếp xúc thân thể với người phụ nữ khác.

Lâm Minh vẫn luôn muốn hỏi, rồi lại không dám lên tiếng.

Hai tay bắt đầu nắm vai cô, sức lực lớn, giống như muốn bóp nát xương cô. Anh bình tĩnh nhìn vào mắt cô, gẵn từng chữ hỏi: “Lê Nhược Vũ, rốt cuộc em có yêu tôi hay không?”

Dù là chỉ một chút, chỉ một chút thôi cũng được.

Anh muốn có một cái đáp án.

Mà Lê Nhược Vũ trào nước mắt, đẳng chát cười lắc đầu: “Không quan trọng, đã không quan trọng nữa rồi.”

Anh thân mật với Lê Nhã Tuyết, lên giường với Nhã Tuyết, cô không thể chấp nhận được điều này.

Cô hờ hững đẩy tay anh ta, thất thểu đi ra ngoài, cô muốn tỉnh táo một chút, rốt cuộc cuộc hôn nhân này có nên tiếp tục nữa không.

Lâm Minh túm tay cô kéo lại, kéo cô đến trước mặt mình: “Không quan trọng? Yêu không quan trọng à? Có phải em không yêu tôi cũng có thể sinh con cho tôi, không yêu tôi cũng có thể lên giường với tôi, thậm chí là ở bên nhau đến hết cuộc đời?”

‘Yêu không quan trọng?

‘Vậy theo em, rốt cuộc cái gì mới là quan trọng nhất?

Là bọn thú đội lốt người nhà họ Lê lợi dụng cô để sống kia mới quan trọng à?

Lâm Minh nổi giận, anh nắm chặt cổ tay cô, ánh mắt âm u nhìn cô, nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Lê Nhược Vũ, tôi không cho phép em trốn tránh, em nói cho tôi biết, rốt cuộc em có yêu tôi hay không?”

Nước mắt khiến tầm nhìn của cô mờ mờ, cô muốn nhìn rõ gương mặt anh, nét mặt của anh.

Khi giọt nước mắt rơi xuống, cô cũng nhìn thấy mọi thứ rõ hơn một chút, thậm chí còn thấy cả dấu hôn nơi khóe môi anh.

Cô càng do dự, anh càng phải bất an: “Nói đi, Lê Nhược Vũ, em có yêu tôi không?”

Chỉ một ch u” thôi mà, khó mở miệng đến thế sao?

Lê Nhược Vũ cũng đang tự hỏi bản thân, mình có yêu anh không?

Có yêu không?Đọc tại Truyenone.vn để ủng hộ chúng mình ra chương mới nhé!

Sao có thể không yêu chứ.

Nếu không yêu, thì những chuyện anh từng làm với cô sẽ không bao giờ được tha thứ.

Nếu không yêu, sao có thể có can đảm lên giường với anh, phối hợp với anh nói muốn sinh một đứa con.

Nếu không yêu, sao cô có thể vì anh mà từ bỏ việc giải thích với Hoàng Ánh.

Nếu không yêu, sao cô có thể vì anh mà trở nên xa lánh nơi đã sinh cô ra, nuôi cô lớn được chứ…

Thậm chí là đồng ý dùng sinh mạng Lê Nhã Tuyết để bảo vệ cuộc hôn nhân này.

Gô đã quyết định rồi, mặc kệ Nhã Tuyết sống hay chết, cô cũng sẽ không để cho Nhã Tuyết thật sự bò lên trên giường của anh nữa, cô muốn bắt Nhã Tuyết rời khỏi nơi đây.