MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược VũChương 533

Tổng Tài Không Nhận Ra Vợ Mình - Lê Nhược Vũ

Chương 533

582 từ · ~3 phút đọc

Hạ Tư Duệ cảm thấy vô vị cực kì, cô ta móc từ trong túi ra cái bật lửa rồi đốt một điếu thuốc.

Gô ta động tác thành thục hút một hơi, sau đó nhả ra một làn khói vào mặt của Lê Nhược Vũ: “Cô biết tôi từ lúc nào đã học hút thuốc không?”

Là từ khi Lê Nhược Vũ cùng Hạ Đông Quân ở bên nhau.

Uống rượu, mùi vị quá nồng, còn dễ dàng bại lộ nỗi ưu tư của chính mình.

Cho nên khi trong lòng cô ta cảm thấy phiền não liền sẽ đi hút thuốc, hút xong xịt chút nước hoa lên người che đậy, ai cing không thể phát hiện được.

Lê Nhược Vũ hờ hững nhìn cô ta, đối với quá khứ kín đáo trước kia cũng không có nhiều hứng thú.

Hạ Tư Duệ châm chọc cười một tiếng “Không muốn nói chuyện cũ cũng được, tôi cũng không cản trở nữa, đi đi”

Thế nhưng Lê Nhược Vũ vẫn như cũ đứng yên ở trước mặt cô ta, không chút xê dịch.

Cho đến khi Hạ Tư Duệ hút hết trọn vẹn một cái điếu thuốc, cô vẫn còn đứng ở trước mặt cô ta: “Xem ra, tôi nói gì cô cũng không quan tâm, hay là cô có chuyện muốn nói với tôi?”

“Hạ Tư Duệ, vừa nấy cô nói như vậy là có ý gì?” Lê Nhược Vũ chân mày nhíu lại, làm cách nào cũng không thể giãn ra: “Cô nói đứa con ghẻ là ai, mà tại sao tôi lại giống như con chim bị nhốt trong lồng son?”

“Đó là chuyện của nhà họ Lâm mấy người, tôi cũng không dám nói bậy bạ, nếu không, tôi không thể chịu nổi trách nhiệm” Hạ Tư Duệ châm chọc nói.

Chân mày Lê Nhược Vũ căng ra, ý của Hạ Tư Duệ là, nhà họ Lâm vắn có chuyện giấu cô.

Hạ Tư Duệ biết hết, nhưng chính mình lại chẳng hay biết gì, cho nên cô ta mới nói cô giống như con chim bị nhốt trong lồng ư?

Nhưng mà…

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

“Cô sớm muộn cũng sẽ biết, tôi không muốn làm ác nhân đâu” Hạ Tư Duệ bỗng nhiên phá lên cười: “Bởi vì, Hạ Đông Quân sẽ trách tôi mất”

Ngày đó, khi Hạ Đông Quân nghe cô nói đến chuyện này, câu đầu tiên lại là khuyên cô.

đừng nói nhảm và tỏ ra không hề hay biết.

Hạ Đông Quân nói muốn cho cô chút thời gian, để cho Lâm Minh tự mình giải quyết tốt những chuyện này.

Cô lúc ấy chỉ cười, cười đến mức đau nhói tim gan.

Cho dù là hiện tại, một khi nghĩ lại vẻ mặt của Hạ Đông Quân lúc đó, cô như cũ vẫn cảm thấy vô cùng buồn bã.

Bất kể là Lê Nhược Vũ tốt hay không tốt, có lập gia đình hay chưa, Hạ Đông Quân vẫn luôn đứng ở trên lập trường của Lê Nhược Vũ mà suy nghĩ lo lắng.

Có lẽ anh ấy chưa bao giờ vì mình mà dụng tâm nhiều như vậy.

Đây hẳn là sự khác nhau giữa yêu và không yêu đi.

Tiếng cười của Hạ Tư Duệ có chút đáng sợ, giống như những người trong phim võ hiệp trên TV tu luyện thần công nhưng bị †ẩu hỏa nhập ma mà từ đó trở nên điên loạn.