MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên TàiChương 1732

Tổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên Tài

Chương 1732

450 từ · ~3 phút đọc

Chương 1732

Ký ức sao mà mơ hồ như vậy?

Giống như… giống như ánh sáng trong căn phòng đó bị người ta tất đi, mọi thứ được ghi lại bên trong từ bên ngoài không thể nhìn thấy được.

Tô Nhan đã rất cố gắng để nhớ ra điều gì đó, nhưng ý thức lộn xộn nói với cô rằng tất cả đều vô ích.

Bản thân Tô Nhan có thể là đã ý thức được bản thân có lẽ đã trải qua một chút chuyện gì đó như rối loạn trí nhớ, cô nghiến răng, nghĩ tới hai ngày nữa sẽ đi tìm Bạch Việt và chú Giang Lăng để xem thử xem, nhưng không ngờ Đường Duy lại trực tiếp nói: “Nếu em cảm thấy không khỏe, hôm nay nghỉ ngơi ở đây, ngày mai anh đưa em đi tìm chú Giang Lăng, có được không? “

Cho nên…

Tô Nhan ngẩng đầu liếc nhìn sắc mặt Đường Duy, vừa rồi cô thật sự đã làm chuyện không bình thường đúng không? Khiến Đường Duy trở nên nhạy cảm nhận thấy điều gì đó rồi, vì vậy mới đề xuất đi tìm chú Giang Lăng và Bạch Việt…

Tô Nhan tim đập càng ngày càng nhanh, “Anh có thể nói cho em biết khi nấy, em đã..” đã làm những gì…

Cô rất sợ rắng bản thân sẽ làm ra những hành vi và động tác căn bản không phải là chủ ý của bản thân cô.

Chỉ đáng tiếc, Đường Duy chỉ tiến lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô, sau đó nói: “Không có, em làm rất tốt.”

Sau đó đặt Tô Nhan vào trong bồn tắm, nhất thời được nước ấm bao quanh, chất lỏng thấm vào quần áo của cô, nhưng sự mệt mỏi và dễ dàng ập đến với cô như một cơn sóng, cứ thế ngâm mình xuống, như một cái xác vô hồn, từ từ xả hết hơi thở của mình trong bồn tắm, hàng mi cong vút của Tô Nhan run lên, cô nói: “Em cảm thấy thế này không tốt lắm…”

“Em ngâm mình trong bồn tắm nghỉ ngơi một chút. Cởi quần áo ướt trực tiếp ném ra khỏi bồn tắm là được rồi.”

Con ngươi của Đường Duy tối sầm lại, nhưng cậu vẫn đứng lên, đờ đân nói: “Trong nhà có quần áo của em”

Tô Nhan chìm cả người dưới bồn tắm, chỉ lộ ra một phần nhỏ trên khuôn mặt, nói: “Tại sao trong nhà anh lại có quần áo của em? “

Đường Duy ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Anh nhìn xa trông rộng, sớm đoán được là sẽ có một ngày em sẽ ở nhà anh qua đêm, nên mua trước, không được sao?”