MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên TàiChương 1834

Tổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên Tài

Chương 1834

421 từ

Chương 1834

Nói xong ôm chặt Tô Nahn, Tô Nhan nhìn trần nhà, từng câu từng chữ nói, “Giữa mùa hè đang bật máy lạnh, nếu anh lạnh, tôi đổi thành máy sưởi cho anh nhé?”

“Tới gần em sẽ ấm áp” Người này đúng là không biết xấu hổ cực độ, Đườn Duy nhếch miệng cười vui vẻ, “Ngủ ngon, cục cưng”

Tim Tô Nhan đột ngột run lên.

Cô cũng không biết mình ngủ thế nào, sau khi tỉnh dậy đã thấy mình và Đường Duy mặt đối mặt, đầu cô rúc trong lồng ngực của Đường Duy, người đàn ông đang nhảm mắt ngủ say, lông mi cong vút run run cùng với hô hấp, mũi thắng, môi mỏng.

Cậu đẹp như vậy, thật là vô lý.

Lại rất đương nhiên.

Tô Nhan sờ soạng mặt mình một cái, tự giều mà cười, vừa đúng lúc này Đường Duy sắp tỉnh, thấy Tô Nhan đang mở to mắt nhìn cậu, người đàn ông khàn giọng nói, “Hôm này là Tô Tiểu Cường số mấy”

Tô Tiểu Cường”

Tô Nhan nói, “Số 1”

“ Đường Duy dịch qua ôm lấy cô, “Em đã trở lại rồi, ngày hôm qua em cực kỳ hung dữ với anh, em có biết không?”

Tô Nhan có kí ức rất mơ hồ với ngày hôm qua, nhưng mà sau khi bệnh trạng trở nhiều như vậy, cô đã tự bắt đầu điều chỉnh thích ứng, nhìn cái kiểu năm một góc ngủ cùng Đường Duy, nghĩ cũng không cần nghĩ đã biết hôm qua một nhân cách khác nhất định đã làm chuyện rất khác ngư: Nhưng mà.. cho dù là khác người, cô lại không bị đuổi ra, còn thành thật kiên định ngủ cùng Đường Duy.

Cô nói, “Hôm qua có phải chúng ta đã xảy ra chuyện gì không?”

Đường Duy nói, “Không có”

Nói đùa, vì khoảng thời gian ngản như vậy, sao có thể để Tô Nhan biết, mặt mũi biết đặt ở chỗ nào.

Tô Nhan cau mày nhìn Đường Duy một hồi lâu, thấy cậu nhanh chóng bày ra bộ dáng phản bác thì có chút nghỉ ngờ, nhưng cũng không xác định được cái gì, chỉ có thể tạm thời tin lời của cậu, sau đó cô lật người lại.

Không còn là tư thế nằm ngủ đối diện với Đường Duy nữa.

Sau đó, Đường Duy lại ôm cô từ phía sau, mà lần này cậu quả nhiên lại bị Tô Nhan chống cự.

Cô bắt lấy tay cậu, cũng không thèm quay mặt lại khi nói chuyện, “Em phải đi rồi”