MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên TàiChương 84

Tổng Tài Truy Thê : Cô Vợ Cũ Và Đứa Con Thiên Tài

Chương 84

538 từ · ~3 phút đọc

Chương 84

Một cảm giác tê dại đến kì lạ lan ra khắp người cô, Đường Thi bị làm nhục như thế, cô xoay mình muốn phản kháng. Tô Kỳ đè lên người cô, giọng nói xen lẫn chút lành lạnh của tiếng mưa truyền vào trong tai của cô, không mang chút tình cảm nào: “Được rồi, vào lúc như thế này chẳng phải nên làm ra chuyện gì đẹp đẽ để lưu lại trong kí ức sao? Nói cho cùng thì tôi và em cũng đã đào bởi vết thương của nhau ra rồi mà.”

“Anh chỉ đang tiếp cận tôi thôi đúng không?” Đường Thi nghẹn ngào hét lên.

Tô Kỳ cười một cách ngỗ ngược: “À, câu chuyện tôi bịa ra khiến em cảm động lắm đúng không, xin lỗi nhé, có thể là do kĩ năng diễn xuất của tôi quá xuất sắc rồi, cô Đường nghĩ thế nào?”

Đường Thi xấu hồ và giận dữ đẩy anh ta ra, cánh tay đang buông thống bên người run lên bần bật, cô cứ tưởng rằng cô và anh ta giống nhau… Nhưng mà đến cuối cùng thì sao? Đến cuối cùng, không ngờ lại chỉ là một vở kịch!

Cô cười một tiếng tự giễu, là cô đã lơi lỏng cảnh giác rồi, lại đi mở lòng với một người đàn ông xa lạ như vậy, đúng là đáng đời mà.

Đường Thi lùi về sau vài bước, nhưng bản thân bây giờ lại bước không nổi nữa, cứ một mình như vậy mà đi trong mưa… Dầm mưa ướt đến mức giống như cô đang không mặc gì cả.

Sốt ruột đến đỏ cả mắt, Tô Kỳ nhìn bộ dạng tiến cũng khó mà lùi cũng không được của cô với một tâm trạng rất tốt, anh ta biết rằng người phụ nữ này chỉ có biểu hiện trên mặt là từ chối mà thôi, vả lại, ăn mặc như thế này đi ra ngoài chắc chắn sẽ càng ướt nhem hơn, người phụ nữ này thích diễn kịch như vậy, chắc chắn cũng cần mặt mũi, không thể nào cứ thế mà đi…

Một giây sau, con ngươi của người đàn ông co lại thành một lỗ kim, tựa như đã nhìn thấy một cảnh tượng gì khủng khiếp, đôi mắt màu xanh lam toát ra tia sáng lóa đến lạ thường.

“Đường Thi…!!”

Tô Kỳ lớn tiếng gọi, đưa tay ra túm lấy cô, nhưng mà chỉ trong một khoảnh khắc tiếp theo lại để tuột mất, người phụ nữ trong lòng đã sớm chạy ra ngoài mất rồi.

Tiếng cười lớn của cô xen lẫn âm thanh tí tách của mưa đập thẳng vào người anh: “Tô Kỳ, anh muốn làm nhục tôi có đúng không! Anh đã kiên quyết nghĩ rằng tôi sẽ không dám chạy ra ngoài có đúng không!”

Đúng, đúng là anh ta nghĩ như vậy, nhưng mà…

“Đường Thi!” Tô Kỳ lại gọi tên Đường Thi lần nữa, nhưng người phụ nữ ấy không hề quay đầu lại, âm thanh mỏng manh no cứ như vậy mà tan theo làn mưa, một chiếc áo sơ mi đơn độc trên người cô rất nhanh đã bị nước mưa làm ướt hết, mập mờ để lộ ra màu da.