MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủ"Trả thù ngọt ngào"Chương 11: PHÁ VỠ LỚP BĂNG

"Trả thù ngọt ngào"

Chương 11: PHÁ VỠ LỚP BĂNG

653 từ · ~4 phút đọc

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc trong phòng VIP của bệnh viện quốc tế không làm dịu đi được sự căng thẳng đang bao trùm lấy Lục Cận Ngôn. Đã ba tiếng trôi qua kể từ khi Nhược Hy rời khỏi phòng phẫu thuật. Anh ngồi bên cạnh giường bệnh, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, ánh mắt không rời khỏi gương mặt tái nhợt của cô dù chỉ một giây.

Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua khe rèm, đậu trên hàng mi dài của Nhược Hy. Cô khẽ động đậy, một tiếng rên rỉ nhỏ đau đớn thoát ra từ đôi môi khô khốc.

Cận Ngôn ngay lập tức chồm tới, giọng anh run rẩy – một điều chưa từng xảy ra với vị tổng tài nắm giữ hàng ngàn nhân mệnh: "Nhược Hy? Em tỉnh rồi sao? Đừng cử động, vết thương vẫn còn rất sâu."

Nhược Hy chậm rãi mở mắt. Nhìn thấy anh, cô không hỏi về vết thương của mình, câu đầu tiên cô thốt ra là: "Anh... anh có sao không? Có bị thương ở đâu không?"

Trái tim Cận Ngôn như bị ai đó bóp nghẹt. Đến lúc này, cô vẫn chỉ lo cho anh.

"Tôi không sao. Tôi hoàn toàn bình an." – Anh nắm lấy bàn tay không cắm kim tiêm của cô, áp lên mặt mình, hơi thở anh nóng hổi – "Em là đồ ngốc sao? Tại sao lại lao ra đó? Em có biết nếu viên đạn đó lệch đi một chút, tôi sẽ phải làm thế nào không?"

Nhược Hy nhìn anh, ánh mắt trong veo nhưng đượm buồn, cô khẽ mỉm cười, giọng thều thào: "Nếu anh có chuyện gì, em sống cũng không còn ý nghĩa. Lục Cận Ngôn... em thà là người đau, còn hơn phải nhìn anh biến mất khỏi tầm mắt em."

Lớp băng cuối cùng trong lòng Cận Ngôn chính thức vỡ vụn. Anh không thể kìm nén thêm được nữa, anh cúi xuống, tựa trán mình vào trán cô, hơi thở của hai người hòa quyện vào nhau trong không gian yên tĩnh của phòng bệnh.

"Thẩm Nhược Hy, em thắng rồi." – Giọng anh khàn đặc – "Tôi từng tự hứa sẽ không bao giờ để bất kỳ ai trở thành điểm yếu của mình. Tôi từng nghĩ tình yêu là thứ xa xỉ và giả dối nhất trên đời. Nhưng em... em đã khiến tôi sợ hãi. Lần đầu tiên tôi biết sợ hãi việc mất đi một người không phải là người thân máu mủ."

Anh nhìn sâu vào mắt cô, sự kiêu hãnh và lạnh lùng thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự chân thành đến tội nghiệp: "Từ khoảnh khắc em ngã vào lòng tôi tối qua, tôi đã biết mình thua trắng tay. Nhược Hy, tôi thừa nhận... trong lòng tôi, vị trí của em đã vượt xa mọi thứ tôi đang có. Đừng rời xa tôi, bất kể lý do là gì, có được không?"

Nhược Hy cảm nhận được giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi trên mu bàn tay mình. Cô khẽ khép mắt lại để giấu đi tia sáng lạnh lẽo vừa lóe lên.

"Em hứa." – Cô thì thầm, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy tay anh.

Bên ngoài cửa sổ, trời đã sáng rõ. Lục Cận Ngôn tin rằng mình đã tìm thấy báu vật lớn nhất đời mình, một người con gái yêu anh hơn cả mạng sống. Anh bắt đầu lên kế hoạch đưa cô về biệt thự riêng, bao bọc cô trong một lồng giam bằng vàng đầy sự sủng ái.

Còn Nhược Hy, khi tựa vào lồng ngực anh, cô bắt đầu nhẩm tính: Lục Cận Ngôn, khi anh trao cho tôi vị trí quan trọng nhất trong tim anh, cũng là lúc anh tự đưa cho tôi chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt của chính mình.