MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTRẮNG ÁNChương 3: Hồ sơ bị xóa

TRẮNG ÁN

Chương 3: Hồ sơ bị xóa

911 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, bầu trời vẫn xám đặc như tro. Thành phố không còn ranh giới giữa ngày và đêm — chỉ còn một lớp sương mỏng bao phủ những tòa nhà lạnh lẽo.

Minh An ngồi trong quán cà phê nhỏ bên hông tòa án. Ly cà phê đen nguội ngắt, khói thuốc lẫn trong hơi mưa. Anh nhìn qua khung kính, nơi hàng người nối dài ngoài cổng phiên tòa Lê Quang.

Một vụ án tưởng chừng đơn giản: chồng giết vợ. Nhưng An biết, đằng sau đó là một bàn tay khác — bàn tay của những kẻ có quyền định nghĩa sự thật.

Lan Chi đến, mang theo một túi hồ sơ dày. Cô đặt xuống bàn, khẽ nói:

– “Tôi nhờ người trong tòa án trích xuất dữ liệu vụ án năm 2003 — vụ mẹ anh tham gia. Nhưng tất cả đã bị xóa sạch khỏi hệ thống.”

– “Xóa như thế nào?”

– “Không phải xóa thông thường. Là tẩy trắng toàn bộ chuỗi mã lưu trữ. Trong hồ sơ điện tử, vụ đó chưa từng tồn tại.”

Minh An im lặng. Bàn tay anh siết chặt tách cà phê đến mức nứt nhẹ.

– “Vậy chỉ còn một cách: tìm hồ sơ gốc.”

– “Anh định làm gì?”

– “Vào kho lưu trữ tòa án. Nơi người ta cất những vụ án không được phép nhắc lại.”

Tối hôm đó, họ đến tòa án lúc 9 giờ. Cổng chính khóa, nhưng Lan Chi đã có thẻ ra vào của một nhân viên bảo trì. Họ lặng lẽ đi qua hành lang tối, chỉ nghe tiếng giày chạm nền đá cẩm thạch.

Trên tường, những bức chân dung thẩm phán qua các thời kỳ nhìn xuống họ bằng ánh mắt lạnh lẽo.

Kho lưu trữ nằm ở tầng hầm thứ ba, nơi chỉ có một cửa thép nặng gần 300kg. Lan Chi lấy thẻ quét, đèn đỏ nhấp nháy, rồi chuyển sang xanh. Cánh cửa mở ra, nặng nề như thở dài.

Không khí bên trong đặc quánh mùi giấy cũ và kim loại. Hàng trăm kệ hồ sơ kéo dài đến tận cuối phòng, mỗi ngăn chứa những câu chuyện mà công lý đã chọn quên đi.

Lan Chi soi đèn pin:

– “Tôi tìm thấy danh mục năm 2003, nhưng vụ ‘Trần Thu Hà’ không có trong sổ.”

– “Thử mục Vụ án ẩn danh.” – An đáp.

Họ đi sâu hơn. Ở góc phòng, có một kệ bị phủ bụi dày, trên dán nhãn “Hồ sơ chưa phân loại – tuyệt mật”.

An kéo ngăn thứ ba từ dưới lên. Một tập hồ sơ rơi xuống, dây buộc đứt. Trên bìa, dòng chữ run rẩy bằng bút mực:

“Phiên xử số 12 – Bị cáo: Lâm Đức Thái – Tội danh: Giết người.”

Anh lật trang đầu.

Ngay dưới phần ghi chú nhân chứng, có tên Trần Thu Hà – mẹ anh.

Lan Chi cau mày:

– “Vụ này là thật. Nhưng sao bị ẩn danh?”

– “Vì có người muốn nó bị quên đi.”

Trang thứ hai là biên bản lời khai. Dòng chữ nguệch ngoạc, dường như viết trong vội vàng:

“Tôi khai theo chỉ đạo. Họ bảo nếu tôi nói ra sự thật, tôi sẽ chết như bà Hà.”

Trang cuối cùng rách toạc, chỉ còn nửa câu:

“…ngày phán quyết trắng án, máu trên tay họ vẫn còn ấm.”

Tiếng kim loại rít lên từ xa.

Lan Chi tắt đèn pin.

– “Có ai đó ở ngoài.”

Cả hai nín thở. Tiếng bước chân vang dần lại gần, ánh đèn pin quét qua khe cửa. Giọng nam khàn khàn:

– “Không ai được ở đây giờ này… Ai đó?”

Họ ẩn sau kệ hồ sơ.

Người đàn ông đi vào – nhân viên bảo vệ. Nhưng điều khiến Minh An lạnh sống lưng là vết sẹo dài trên mặt ông ta.

Chính là người trong bóng mưa.

Hắn dừng lại trước ngăn kệ họ vừa mở, rút bộ đàm:

– “Tôi tìm thấy nó rồi. Phiên xử số 12. Có dấu hiệu truy cập.”

Giọng khác vọng ra từ bộ đàm, trầm và lạnh:

“Hủy toàn bộ. Không để lại gì.”

Lan Chi siết tay An, ra hiệu. Họ lùi dần về phía cửa phụ. Nhưng khi sắp thoát, một ánh đèn quét thẳng vào họ.

– “Đứng lại!” – tiếng quát vang lên.

An nắm tay Lan Chi, lao vào lối thoát khẩn cấp. Báo động vang dội khắp tòa nhà. Đèn đỏ nhấp nháy, âm thanh rít lên như tiếng kêu đau của chính công lý bị xé rách.

Họ chạy dọc hành lang hẹp, những cánh cửa sắt đập vào tường. Bên ngoài trời lại mưa, mưa như chưa từng dứt.

Cả hai trốn trong một nhà kho cũ phía sau khu tòa án.

Lan Chi thở gấp:

– “Anh thấy không? Họ đang xóa cả lịch sử.”

Minh An mở tập hồ sơ vừa giấu trong áo khoác. Trang cuối cùng bị dính máu, dòng chữ viết nguệch ngoạc bằng bút đỏ:

“Công lý chỉ là lớp sơn. Bên dưới, là rỉ sét.”

Anh nhìn lên trần nhà, ánh mắt rực lửa:

– “Nếu họ có thể xóa một vụ án, họ cũng có thể xóa một con người. Nhưng tôi sẽ khiến họ phải nhớ lại.”

Bên ngoài, tiếng còi xe cảnh sát hú dài. Cơn mưa nuốt trọn mọi âm thanh.

Ở đâu đó trong bóng tối, kẻ sẹo mặt cười khẽ, rút điện thoại bấm số:

– “Hắn đã lấy được hồ sơ. Kích hoạt kế hoạch hai.”

Ánh lửa thuốc lá lóe sáng trong đêm, phản chiếu lên tấm biển gỉ sét treo lủng lẳng trước cửa kho:

“Lưu trữ – Chứng cứ đã đóng.”