MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên dãy AlpsChương 15: TIẾNG VANG TỬ THẦN

Trên dãy Alps

Chương 15: TIẾNG VANG TỬ THẦN

1,590 từ · ~8 phút đọc

Vienna quay trở lại trong cuộc đời Julian Thorne vào một mùa đông khi những cơn gió buốt giá thổi thốc qua các quảng trường, mang theo hơi lạnh từ dòng sông Danube đã đóng băng một phần. Đây là giai đoạn mà các thư viện cổ kính và các viện bảo tàng của đế chế đang trải qua một sự chuyển mình thầm lặng; bên cạnh những cuốn bản thảo bằng da thuộc cổ xưa là sự xuất hiện của những thiết bị ghi âm sơ khai và những chiếc đồng hồ chính xác đến từng phần nghìn giây. Thủ đô âm nhạc của thế giới giờ đây không chỉ vang lên những bản giao hưởng của Mozart hay Beethoven, mà còn cả những nhịp điệu cơ khí của một kỷ nguyên chuẩn hóa thời gian.

Thư viện Hoàng gia Hofburg, với những vòm trần cao vút và hàng nghìn pho sách gáy mạ vàng, lẽ ra phải là nơi tĩnh lặng nhất thành phố. Nhưng sự tĩnh lặng đó đã bị phá vỡ bởi một vụ án mạng không tưởng. Giáo sư Klaus Meyer, một nhà nghiên cứu lịch sử kiến trúc, được tìm thấy đã chết ngay tại bàn làm việc của mình. Không có vết thương, không có dấu hiệu trúng độc, nhưng gương mặt ông ta vặn vẹo trong một sự thống khổ tột cùng, và đôi bàn tay vẫn còn bịt chặt lấy hai tai như thể đang cố ngăn chặn một âm thanh kinh khủng nào đó.

Julian Thorne bước vào thư viện khi những tia sáng mặt trời yếu ớt của buổi chiều tà xuyên qua những ô cửa kính màu, hắt lên những bóng dài kỳ quái. Đứng đợi ông là Thanh tra quân đội von Traub, người đã quá quen thuộc với phương pháp làm việc của Thorne từ những vụ án trước.

“Thưa ông Thorne, chúng tôi đã phong tỏa khu vực này suốt sáu giờ qua. Không ai ra vào, không có hung khí. Các bác sĩ pháp y nói rằng tim của Meyer đơn giản là đã ngừng đập vì một sự chấn động nội tạng cực mạnh, nhưng lồng ngực ông ấy không hề bị va đập.”

Thorne không đáp lời ngay. Ông đi chậm rãi quanh bàn làm việc của nạn nhân, đôi mắt quét qua từng chi tiết nhỏ. Ông dừng lại trước chiếc đồng hồ quả lắc khổng lồ đặt ở góc phòng – một kiệt tác cơ khí bằng đồng và gỗ mun mới được lắp đặt để đồng bộ hóa thời gian cho toàn bộ thư viện.

“Một chiếc đồng hồ đẹp,” Thorne nói, giọng ông trầm thấp và vang vọng. “Nhưng nó không chỉ đang đếm thời gian. Nó đang đếm cả nhịp đập của cái chết.”

Ông lấy ra một dải ruy băng mỏng bằng lụa và buộc nó vào đầu chiếc gậy ba toong, sau đó đưa gậy lại gần những khe hở trang trí trên thân gỗ của chiếc đồng hồ. Dải lụa không hề đứng yên; nó bắt đầu rung động với một tần số rất nhanh nhưng biên độ cực nhỏ, dù trong thư viện hoàn toàn không có gió.

“Thanh tra, ông có nghe thấy gì không?”

Von Traub lắng tai nghe rồi lắc đầu:

“Chỉ có tiếng tích tắc đều đặn của quả lắc. Ngoài ra hoàn toàn im lặng.”

“Đó chính là vấn đề,” Thorne đứng thẳng người dậy. “Sự im lặng đáng sợ nhất chính là thứ mà tai người không thể cảm thụ được. Hung thủ đã sử dụng sóng hạ âm – những âm thanh có tần số dưới 20 Hertz. Ở tần số này, con người không nghe thấy bằng tai, nhưng các cơ quan nội tạng, đặc biệt là tim và phổi, sẽ bắt đầu cộng hưởng với sóng âm đó.”

Thorne dùng chìa khóa vạn năng để mở lớp vỏ gỗ của chiếc đồng hồ. Bên trong, thay vì hệ thống bánh răng thông thường, có một bộ phận lạ lẫm: một dãy các thanh kim loại dài được sắp xếp giống như một chiếc đàn ống nhỏ, gắn liền với trục quay của quả lắc.

“Đây là một bộ tạo dao động tần số thấp,” Thorne giải thích, ngón tay ông chỉ vào những thanh kim loại đang rung động âm thầm. “Khi quả lắc đạt đến một biên độ nhất định vào đúng mười hai giờ trưa – thời điểm các bánh răng cộng lực hoạt động mạnh nhất – nó sẽ kích hoạt bộ phận này. Sóng hạ âm phát ra sẽ trùng khớp với tần số dao động tự nhiên của tim người. Khi hai tần số này gặp nhau, nó tạo ra hiện tượng cộng hưởng hủy diệt, khiến nhịp tim bị rối loạn hoàn toàn và dẫn đến cái chết chỉ trong vài phút.”

Von Traub tái mặt:

“Một loại vũ khí âm thanh vô hình? Nhưng ai có thể chế tạo ra nó?”

Thorne đóng nắp đồng hồ lại, ánh mắt ông sắc lẹm nhìn về phía lối đi dẫn lên tầng gác mái của thư viện, nơi đặt văn phòng của người quản lý kỹ thuật – một người đàn ông tên là Steiner.

“Ông Steiner là một kỹ sư âm học tài năng, người luôn ám ảnh với việc tạo ra một 'thời gian hoàn hảo'. Nhưng có vẻ như ông ấy còn quan tâm đến việc loại bỏ những kẻ ngăn cản kế hoạch hiện đại hóa thư viện của mình hơn. Giáo sư Meyer đã kịch liệt phản đối việc lắp đặt hệ thống đồng hồ điện từ của Steiner vì cho rằng nó sẽ phá hủy kiến trúc cổ điển.”

Họ tìm thấy Steiner đang ngồi thản nhiên trong phòng làm việc, tay cầm một chiếc đồng hồ bấm giờ. Khi thấy Thorne, gã không hề tỏ ra ngạc nhiên.

“Ông Thorne, ông luôn là người nhìn thấy những thứ mà người khác bỏ qua. Nhưng ông có bằng chứng nào chứng minh tôi là người đã lắp đặt bộ phận đó không? Bất kỳ người thợ đồng hồ nào ở Vienna cũng có thể làm điều đó.”

Thorne tiến lại gần bàn làm việc của Steiner. Ông không nhìn vào các công cụ mà nhìn vào một chiếc bình thủy tinh đựng nước trên bàn.

“Bằng chứng nằm ở chính thói quen của ông, Steiner. Sóng hạ âm không chỉ tác động lên con người; nó tác động lên mọi vật thể lỏng. Hãy nhìn vào những vòng sóng li ti trên mặt nước trong bình của ông. Chúng có cùng một họa tiết giao thoa với dải lụa của tôi ở dưới kia. Và quan trọng hơn,” Thorne cầm lấy một chiếc kẹp nhỏ, gắp lấy một mẩu sáp trám màu đỏ dính trên ống quần của Steiner, “loại sáp này được dùng để niêm phong các thanh kim loại trong bộ tạo dao động nhằm giữ cho chúng không bị lệch tần số. Nó vẫn còn mới, và nó chỉ có thể đến từ việc ông vừa mới điều chỉnh chiếc đồng hồ đó sáng nay.”

Steiner định đứng dậy định tranh luận, nhưng Thorne đã nhấn mạnh chiếc gậy ba toong xuống mặt bàn, một âm thanh đanh thép cắt ngang mọi lời biện hộ.

“Ông đã tính toán thời gian chết của Meyer một cách cực kỳ chính xác. Ông biết Meyer luôn ngồi tại bàn làm việc đó vào buổi trưa. Ông đã biến thư viện thành một buồng cộng hưởng tử thần. Nhưng ông đã quên mất một điều: khoa học về âm học luôn để lại dấu vết trên những vật chất nhạy cảm nhất.”

Dưới áp lực từ những lập luận duy lý và bằng chứng vật chất rõ ràng, Steiner cuối cùng cũng cúi đầu thú nhận. Gã bị dẫn đi giữa những hành lang vang dội tiếng bước chân, thứ âm thanh giờ đây nghe thật đơn giản và vô hại so với thứ vũ khí tinh vi mà gã đã tạo ra.

Julian Thorne đứng lại một mình trong thư viện Hofburg khi bóng tối đã hoàn toàn bao trùm. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc giờ đây chỉ còn là nhịp điệu bình thường của thời gian. Ông bước lại gần bàn làm việc của Giáo sư Meyer, thu dọn những trang bản thảo dở dang của nạn nhân.

“Sự tiến bộ của công nghệ thường mang theo một cái giá quá đắt khi nó rơi vào tay kẻ thiếu đi sự nhân bản,” Thorne trầm ngâm nói với Thanh tra von Traub khi họ cùng bước ra ngoài.

Tuyết bắt đầu rơi trên các đường phố của Vienna, phủ một lớp màn trắng xóa lên những tàn tích của quá khứ và những công trình của tương lai. Julian Thorne kéo cao cổ áo măng tô, đôi mắt ông vẫn không ngừng quan sát. Thế giới đang vận hành theo những quy luật vật lý chặt chẽ, và ông biết rằng, chừng nào con người còn dùng những quy luật đó để gây tội ác, ông sẽ vẫn còn công việc để làm.

Vụ án "Tiếng vang tử thần" khép lại, nhưng nó nhắc nhở Thorne rằng kẻ thù nguy hiểm nhất không phải là những kẻ cầm dao hay súng, mà là những kẻ nắm giữ tri thức nhưng đánh mất lương tri. Ông bước đi trong đêm lạnh, tâm trí đã bắt đầu dịch chuyển về London – nơi một bức điện tín khẩn cấp vừa được gửi tới, báo hiệu một bí ẩn mới đang chờ đợi phía trước đại dương.