MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủTrên Đỉnh AlpsChương 10: LỜI HỒI ĐÁP TỪ PHƯƠNG ĐÔNG

Trên Đỉnh Alps

Chương 10: LỜI HỒI ĐÁP TỪ PHƯƠNG ĐÔNG

1,533 từ · ~8 phút đọc

Ánh nắng của một thời đại mới rạng rỡ trên bầu trời London, xua tan những làn sương mù đậm đặc vốn đã bao phủ kinh đô ánh sáng suốt những năm tháng đầy biến động vừa qua. Trên dòng sông Thames, những con tàu hơi nước hiện đại nhộn nhịp ngược xuôi, khói từ những ống khói vươn cao hòa vào không trung, minh chứng cho một kỷ nguyên của máy móc và sự tiến bộ đang bùng nổ mạnh mẽ. Julian Vane đứng bên cửa sổ văn phòng tại số 14 phố Brook, tay cầm tách trà Ceylon đã nguội, đôi mắt xám tro nhìn xa xăm về phía những tòa nhà đang mọc lên san sát.

Đã ba tháng kể từ khi pháo đài Saint Elmo sụp đổ, và cái tên Đại tá Sterling dần trở thành một mảnh ký ức vụn vỡ trong các báo cáo mật của Scotland Yard. Sự phản bội của các quan chức chính phủ đã bị phanh phui, kéo theo một cuộc thanh trừng âm thầm nhưng quyết liệt trong giới thượng tầng chính trị. Công lý cuối cùng cũng đã được thực thi, dù cái giá phải trả là những vết sẹo tâm hồn chưa bao giờ lành hẳn.

“Ngài Vane, có một bưu kiện đặc biệt vừa được gửi tới từ cảng viễn đông.”

Thomas bước vào, trên tay bưng một chiếc hộp gỗ đàn hương tinh xảo, tỏa ra mùi hương trầm mặc và cổ kính. Cậu trợ lý trẻ giờ đây đã trưởng thành hơn rất nhiều, ánh mắt không còn vẻ rụt rè mà thay vào đó là sự điềm tĩnh được tôi luyện qua những trận chiến sinh tử.

Julian đặt tách trà xuống, đón lấy chiếc hộp. Trên nắp hộp không có con dấu của bất kỳ cơ quan chính phủ nào, mà chỉ có một hình chạm khắc nổi: một đóa hoa sen nở rộ giữa những rặng mây, bao quanh bởi một dải lụa mềm mại.

“Từ phương Đông sao?”

Julian thầm thì, anh dùng một lưỡi dao nhỏ khéo léo mở chốt hộp. Bên trong, đặt trên lớp lụa đỏ thẫm là một cuộn giấy da cổ và một chiếc quạt giấy xếp có nan bằng ngà voi. Khi anh mở cuộn giấy, những dòng chữ Hán được viết bằng lối hành thư phóng khoáng hiện ra, kèm theo bản dịch bằng tiếng Anh bằng mực tàu sắc nét.

“Gửi người thợ săn bóng đêm của phương Tây. Khi ánh sáng của kỷ nguyên mới chiếu rọi London, thì tại vùng đất của mặt trời mọc, một bóng ma cổ xưa đang thức tỉnh. Con đường tơ lụa huyền thoại đang bị nhuộm đỏ bởi một loại độc dược không tên, thứ có thể khiến con người ta rơi vào cơn mộng mị vĩnh hằng trước khi tim ngừng đập. Chúng tôi biết về những gì ngài đã làm tại Malta. Phương Đông cần bộ óc của ngài để ngăn chặn một đại họa có thể nhấn chìm cả hai thế giới.”

Phía dưới bức thư không có chữ ký, chỉ có một dấu triện đỏ hình đầu rồng.

“Đại họa nhấn chìm cả hai thế giới?”

Thomas cau mày, cậu nhìn vào chiếc quạt ngà voi.

“Đây có phải là một lời mời khác, hay là một cái bẫy mới, thưa ngài?”

Julian không trả lời ngay. Anh cầm chiếc quạt lên, khẽ mở ra. Trên mặt quạt là một bức họa thủy mặc mô tả một dãy núi cao ngất, nhưng điều khiến anh chú ý là ở một góc khuất của bức tranh, có một biểu tượng vô cùng nhỏ nhưng quen thuộc: một đóa hoa sen lồng trong một hình tam giác.

“Đây không phải là cái bẫy, Thomas. Đây là một lời cầu cứu. Và biểu tượng này... nó là dấu ấn của Hội liên minh phương Đông, một tổ chức có lịch sử còn lâu đời hơn cả những vương triều tại châu Âu. Nếu họ phải nhờ đến một người ngoại quốc, nghĩa là tình hình đã vượt ngoài tầm kiểm soát của các quyền lực bản địa.”

Julian bước đến bản đồ thế giới, ngón tay anh lướt qua những đại lộ của London, băng qua lục địa già để dừng lại ở những vùng đất huyền bí của Trung Hoa và Nhật Bản. Những năm tháng cuối của thế kỷ mười chín đã dạy cho anh rằng, tội ác không có biên giới, và sự thật thường ẩn mình dưới những lớp vỏ bọc văn hóa xa lạ nhất.

“Chúng ta vừa ngăn chặn một cuộc chiến tranh thông tin ở Malta, nhưng dường như vũ khí sinh học lại đang là quân bài tiếp theo trên bàn cờ của những kẻ ẩn danh. Loại độc dược gây mộng mị vĩnh hằng... nghe có vẻ giống với tác dụng của Atropine nồng độ cao mà chúng ta gặp ở Alps, nhưng tinh vi hơn nhiều.”

“Vậy ngài quyết định sẽ đi chứ?”

Thomas hỏi, trong giọng nói có chút lo lắng nhưng cũng đầy sự chuẩn bị.

“Chúng ta không có lựa chọn nào khác, Thomas. Những bóng ma từ quá khứ vẫn chưa tan biến hoàn toàn. Sterling có thể đã chết, nhưng hệ thống của ông ta, những kẻ cung cấp thuốc độc và những kẻ đứng sau Hội chim ưng chắc chắn vẫn còn tồn tại. Phương Đông chính là mảnh ghép cuối cùng để chúng ta kết thúc vòng xoáy này.”

Julian đóng chiếc hộp gỗ lại, đôi mắt anh rực sáng một vẻ kiên định mới. Anh biết rằng chuyến đi này sẽ không giống với bất kỳ nhiệm vụ nào trước đây. Đó sẽ là một hành trình xuyên qua những sa mạc cát cháy, những thành phố cổ kính nghìn năm tuổi và đối mặt với những triết lý hoàn toàn khác biệt.

“Hãy chuẩn bị hành lý cho một chuyến đi dài. Chúng ta sẽ khởi hành bằng tàu tốc hành Viễn Đông vào sáng thứ Hai tới. Và Thomas, hãy mang theo bộ dụng cụ phân tích hóa học mới nhất của giáo sư Moreau gửi tặng. Chúng ta sẽ cần đến nó hơn bao giờ hết.”

Cánh cửa văn phòng khép lại, để lại không gian yên tĩnh của số 14 phố Brook. Bên ngoài, nhịp sống của London vẫn hối hả chảy trôi. Những người dân thành phố vẫn tận hưởng sự yên bình của kỷ nguyên mới, không hề biết rằng người thám tử mà họ tin tưởng đang chuẩn bị dấn thân vào một cuộc hành trình xa xôi để bảo vệ chính sự yên bình ấy.

Julian đứng lại trên ban công một lần nữa, hít thở bầu không khí của London lần cuối trước khi rời đi. Anh cảm nhận được sức nặng của sứ mệnh mới trên đôi vai. Phương Đông đang gọi tên anh, và ở nơi mặt trời mọc, sự thật cuối cùng đang chờ đợi được giải mã.

“Hẹn gặp lại, London.”

Anh thầm thì, bóng anh đổ dài trên mặt sàn gỗ, cô độc nhưng hiên ngang. Những năm tháng huy hoàng nhất của tuổi trẻ anh đã dành cho công lý, và giờ đây, ở ngưỡng cửa của một thế kỷ mới, Julian Vane sẵn sàng viết tiếp chương tiếp theo của đời mình trên con đường tơ lụa huyền thoại.

Con tàu tốc hành Viễn Đông lướt đi trên đường ray, mang theo hai con người và những bí mật của hai thế giới. Tiếng bánh xe sắt nghiến trên ray tạo nên một bản giao hưởng mới, không còn là tiếng gào thét của sương mù Alps hay tiếng nổ của pháo đài Malta, mà là tiếng vọng từ những vùng đất xa xôi, đầy mê hoặc và nguy hiểm.

Julian ngồi trong khoang hạng nhất, tay mân mê mảnh gương vỡ từ Venice mà anh vẫn luôn mang theo. Anh nhìn ra cửa sổ, thấy cảnh vật châu Âu lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những bình nguyên bao la dẫn về phía Đông. Anh biết, ở đâu đó ngoài kia, kẻ thù mới đang quan sát anh, và trò chơi trí tuệ lớn nhất của nhân loại chỉ mới thực sự bắt đầu.

“Ngài đang nghĩ về điều gì, thưa ngài Vane?”

Thomas hỏi khi thấy Julian trầm ngâm quá lâu.

“Tôi đang nghĩ về đóa hoa sen, Thomas. Tại sao nó lại nở giữa những rặng mây? Trong triết học phương Đông, hoa sen tượng trưng cho sự thuần khiết vươn lên từ bùn lầy. Có lẽ, giữa đống bùn lầy của những âm mưu chính trị này, chúng ta sẽ tìm thấy một sự thật thuần khiết nhất mà chúng ta từng kiếm tìm.”

Julian mỉm cười, một nụ cười đầy bí ẩn. Anh nhắm mắt lại, để mặc cho tiếng rung động nhịp nhàng của đoàn tàu đưa anh vào một giấc ngủ ngắn, chuẩn bị sức lực cho những thử thách khắc nghiệt đang chờ đón ở phía trước. Hành trình Viễn Đông đã chính thức bắt đầu, và Julian Vane đã sẵn sàng để trở thành chiếc cầu nối giữa hai nền văn minh, tìm kiếm công lý giữa những làn khói trầm hương và những lưỡi kiếm thép của phương Đông huyền bí.